Tiếng đập cửa và tiếng gào gọi bên ngoài vang lên không dứt. Người kia ỷ vào khu biệt thự rộng lớn, thưa người mà đem trò quấy rối ầm ĩ diễn tới mức cực đoan, hoàn toàn không ý thức được rằng nếu những lời gã vừa tuôn ra lọt vào tai người ngoài thì sẽ kinh khủng đến mức nào.
Kỷ Tân không sợ hàng xóm tình cờ đi qua nghe thấy rồi đem ra làm chuyện cười, mà đơn thuần là bị Cố Vũ Hâm ồn ào đến đau nhức cả đầu. Người em chồng này tuy cùng cha khác mẹ với Cố Luật Trì, nhưng tính cách lại khác biệt một trời một vực —— nếu nói Cố Luật Trì trong trạng thái bình thường còn có thể coi là trầm ổn lạnh lùng, thì Cố Vũ Hâm bất kể ở đâu cũng không ảnh hưởng gã ta phát điên ngay tại chỗ.
Nửa đêm gõ cửa nhà anh dâu, đặt vào người gã thì chẳng có gì lạ.
Đúng là nghiệp chướng.
Theo kịch bản ban đầu của thế giới này, lẽ ra ngay khoảnh khắc tin tức Cố Luật Trì qua đời được công bố, cậu đã có thể "nghỉ hưu" vẻ vang, đâu đến nỗi kéo theo cả chuỗi phiền phức thế này. Suy cho cùng, cũng chỉ có thể trách người chồng danh nghĩa kia không chịu bám sát cốt truyện, chết còn chưa đủ triệt để!
Cảm giác đau nhói trên đầu lưỡi của Kỷ Tân vẫn còn. Cậu hít một hơi lạnh, dù bực bội vẫn chỉ có thể đẩy xe lăn tiến về phía trước.
Khoảnh khắc cánh cửa bật mở, Kỷ Tân im lặng một thoáng.
Xộc vào mũi ngoài mùi nước hoa nam nồng đậm lả lơi, còn có mùi rượu phả ra khắp nơi. Kết hợp với khuôn mặt ửng đỏ và ánh mắt mơ màng chẳng mấy tập trung của Cố Vũ Hâm, cậu nhanh chóng rút ra kết luận: gã em chồng này say rồi.
Chẳng trách mở miệng toàn lời hoang đường, nghe toàn những câu khiến người ta giật mình.
Không biết gì thì còn tưởng giữa hai người thật sự có gì mờ ám.
Kỷ Tân còn chưa kịp mở miệng, người ngoài cửa đã lảo đảo quen tay quen chân mà xông vào, vừa đi vừa mượn hơi rượu lẩm bẩm:
"Sao anh dâu không mở cửa nhanh hơn……"
Giọng nói đột ngột thay đổi, gã đàn ông cao lớn bỗng quay đầu lại, khóe miệng vặn vẹo thành một nụ cười giả tạo, tà ác:
"Có phải anh tôi không có ở nhà nên anh lén lút giấu người đàn ông khác không?"
Có lẽ vì đã quen nhìn gương mặt ưa nhìn của Cố Luật Trì, nay bất ngờ bị cặp mắt có ba phần tương tự nhưng lại toát lên vẻ dâm tà của Cố Vũ Hâm nhìn chòng chọc, Kỷ Tân chỉ thấy cả người ớn lạnh.
Điều có thể xác nhận lúc này là, người nhà họ Cố dường như không biết chuyện Cố Luật Trì "chết đi sống lại".
Tuy nhiên, nét bình thản không lay động khi suy nghĩ vấn đề của Kỷ Tân lại rơi vào mắt Cố Vũ Hâm, vô tình khơi gợi thú vui méo mó, ngông cuồng của gã. Cố Vũ Hâm chưa đã thèm rời ánh nhìn khỏi gương mặt Kỷ Tân, bắt đầu nhấp nhổm quan sát khắp nơi, miệng thì hướng về phía Kỷ Tân mà nói:
"Nghe nói không lâu trước anh dâu đã cho nghỉ toàn bộ người làm trong biệt thự, chẳng lẽ đã sớm chuẩn bị cho ngày hôm nay rồi sao?"
Từ phòng khách gã lia mắt sang phòng ăn, vẻ mặt lại cố tình bày ra dáng đau lòng khôn xiết:
"Anh nói xem, nếu anh trai tôi ở dưới suối vàng mà biết được, chẳng phải sẽ——"
Không rõ đột nhiên trông thấy gì, biểu cảm trên mặt Cố Vũ Hâm suýt không giữ nổi, thậm chí còn hiện ra một thoáng tức giận mà chính gã cũng không nhận ra.
Vốn đang thảnh thơi ngồi xem trò say rượu của gã ta, Kỷ Tân cũng sững sờ theo.
Sao vậy? Sao không nói tiếp nữa? Cậu thực sự muốn xem thử từ cái miệng chó kia còn có thể nhả ra được cái ngà voi gì.
Kỷ Tân men theo ánh mắt của em chồng nhìn lại, thấy nơi ngón tay gã chỉ đến chính là bàn ăn mà cậu còn chưa kịp thu dọn.
"Hay lắm Kỷ Tân—— anh, anh, anh……"
Cố Vũ Hâm không buồn gọi "anh dâu*" nữa, giữ nguyên tư thế cứng ngắc, đôi mắt mở to cố tìm trên gương mặt Kỷ Tân chút dấu hiệu hoảng hốt. Nào ngờ, không những chẳng thấy chút chột dạ, ngược lại còn từ đôi mắt trong sáng, trong trẻo kia bắt gặp sự ngay thẳng không chút che giấu.
"Có chuyện gì sao?" Kỷ Tân đẩy xe lăn tiến tới, thuận theo lời gã mà ra vẻ hiếu kỳ hỏi ngược lại.
Cố Vũ Hâm nhanh chóng khôi phục dáng vẻ công tử phóng túng ban nãy, nheo mắt dài hẹp, khẽ cong môi hiểu ý:
"À, không có gì, coi như tôi chưa từng thấy gì cả."
Kỷ Tân: "Coi như?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!