Chương 4: Nụ hôn bất ngờ.

Đúng lúc này, một tia nắng xuyên qua cửa kính phòng giám sát chiếu thẳng vào mắt Kỷ Tân, chói lòa thành một mảng sáng trắng đến mức khiến đôi mắt cậu không sao mở nổi.

Cậu lập tức nghiêng đầu tránh đi, đến khi cố mở mắt ra lần nữa, theo bản năng đưa ánh nhìn trở lại màn hình hiển thị, cả người chàng trai bất giác run rẩy — ngoài những khay cơm và rau quả xếp ngăn nắp, bên cạnh bàn bếp kiểu Tây kia trống trơn, chẳng có ai cả. Ngay cả tiếng gào thét chói tai vừa rồi còn quấn chặt bên tai cũng đã hoàn toàn biến mất.

Tầm nhìn bỗng trở nên trong rõ ràng, âm thanh chung quanh tĩnh lặng lạ thường khiến từng nhịp thở gấp gáp, dồn dập của Kỷ Tân bị phóng đại vô hạn. Cùng với đó, từng nhịp tim đập dồn dập, như chiếc búa không ngừng gõ trong lồng ngực, chấn động tới tận màng nhĩ. Đến lúc này, Kỷ Tân mới cảm giác linh hồn mình quay trở lại thân thể, thế giới một lần nữa trở nên chân thực.

Cảnh tượng vừa rồi, tựa như ảo giác.

Còn những tiếng gào thét hỗn loạn, dường như chỉ là ảo thính do bản thân quá căng thẳng mà thiếu dưỡng khí sinh ra.

Thế nhưng, ánh mắt cuối cùng của Cố Luật Trì khi nhìn về phía cậu, ánh nhìn u tối xuyên qua cả màn hình làm người ta sởn gai ốc, sống lưng lạnh toát, rồi lại sâu thẳm đến mức giống như ẩn chứa h*m m**n và khát cầu vô tận. Hình ảnh ấy như khối sắt nung đỏ, khắc sâu vào tâm trí Kỷ Tân.

Nếu đổi là trước đây, Cố Luật Trì tuyệt đối sẽ không dùng ánh mắt ấy nhìn cậu!

Kỷ Tân chống khuỷu tay lên bàn điều khiển, đầu ngón tay vô thức vẽ vẽ trên mặt bàn, chăm chú nhìn màn hình đã khôi phục bình thường, trầm ngâm suy nghĩ.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với người chồng từng chết đi, nay lại sống lại của cậu?

Nghĩ tới đây, tim Kỷ Tân chợt siết chặt, một cơn bất an dữ dội lan khắp tứ chi.

Đúng lúc này, một luồng gió lạnh lướt qua khung cửa, mang theo tiếng "kẽo kẹt" khàn đục, như thể nhắc nhở chàng trai nhớ lại mục đích ban đầu khi đến đây.

Kỷ Tân hoàn hồn, vừa điều chỉnh đoạn ghi hình hành lang tầng hai, vừa chau mày thì thầm:

"Chẳng lẽ, thật sự đã mang thứ gì không sạch sẽ về sao?"

Đối với dự án khảo cổ của Cố Luật Trì, tuy cậu không biết nhiều nhưng trong thâm tâm, Kỷ Tân tuyệt không muốn đem những bất thường của Cố Luật Trì liên hệ đến thần quái quỷ dị. Một là, cho tới nay những thế giới nhiệm vụ mà cậu trải qua chưa từng dính dáng đến yếu tố huyền học. Hơn nữa… cái chết của Cố Luật Trì có liên quan trực tiếp đến tiến độ nhiệm vụ trong thế giới này.

Khi chủ hệ thống chưa đưa ra kết quả điều tra xác thực, cậu không muốn, cũng không dám vì một biến cố mà khiến nhiệm vụ trở nên khó khăn hơn.

Với nguyên tắc tuyệt đối không tự cắm flag cho mình, Kỷ Tân khẽ lắc đầu gạt bỏ hết mọi suy nghĩ rối rắm.

Hiện tại cậu chỉ là một nhân vật pháo hôi, chuyện thăng cấp đánh quái — đó đều là việc của nhân vật chính.

Kỷ Tân lặng lẽ nuốt nước bọt, tay kéo thanh tua lại của đoạn video, dời sự chú ý trở lại màn hình giám sát.

Thế nhưng, càng xem cậu càng cảm thấy có một sự quỷ dị khó tả ập đến trong lòng. Cho dù là hành lang nối liền với phòng ngủ của cậu tối qua hay nhà ăn nơi Cố Luật Trì đã sớm hất ghế bỏ đi sáng nay, tất cả đều trông chật hẹp và kín mít. Trong ống kính giám sát, khung cảnh càng cổ điển, tao nhã và tĩnh lặng thì lại càng mang đến cảm giác rợn người, bất thường.

Cứ như thể tất cả những ánh mắt có thật trước đó đều là ảo giác của chính cậu!

Đồng tử Kỷ Tân co lại, mắt cậu vô thức lướt qua từng chi tiết trên màn hình, cố gắng tìm kiếm manh mối có thể có.

Giờ đây, ngay cả sự xuất hiện của một con nhện hay một con chuột cũng có thể giúp cậu xua tan cảm giác ớn lạnh đang chạy dọc từng đốt sống. Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của cậu...

Khi màn hình giám sát dừng lại ở biểu cảm căng thẳng của cậu lúc đang rót dở ly nước ép lựu, Kỷ Tân nghẹt thở, sắc mặt càng thêm phần kỳ quái, cứ như thể nỗi sợ hãi khi bị đặt ở bờ vực của vực sâu lại một lần nữa ập đến.

Thế nhưng cố tình trong màn hình, cả phòng ăn rộng lớn kia ngoài cậu ra, không có một sinh vật sống nào khác.

Là sự rối loạn của các giác quan hay chỉ là thần kinh quá nhạy cảm?

Kỷ Tân lùi xe lăn ra sau một chút, nhìn màn hình giám sát đầy rẫy mà nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, tựa như cậu đang tự đào hố cho chính mình. Kết quả trái ngược giữa thực tế và phỏng đoán khiến cậu bối rối, nhất thời không biết phải đối phó thế nào.

Bất thình lình, trên màn hình lại lóe lên một đốm tuyết trắng, giống hệt lúc mới nảy sinh sự đối mặt quỷ dị với Cố Luật Trì.

Lòng bàn tay Kỷ Tân bắt đầu đổ mồ hôi. Mặc dù trong thâm tâm cậu luôn cố thuyết phục mình rằng tất cả chỉ là trùng hợp và ảo giác, nhưng bằng một cách nào đó cậu đã nắm bắt được nguồn gốc thống nhất của tất cả những hiện tượng kỳ lạ xảy ra gần đây—

Tất cả đều xảy ra sau khi Cố Luật Trì trở về...

Sau khi nhịp tim dần trở lại bình thường, Kỷ Tân lại mở hộp thoại với hệ thống:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!