Chương 30: Cùng chung chăn gối.

Câu nói ấy được đối phương thốt ra vô cùng thản nhiên, không mang theo dù chỉ một tia si mê hay dục niệm nào, cứ như Cố Luật Trì sau khi đã hóa thành hình người vẫn tự xem mình là một con mèo đen.

Thế nhưng, hắn nhấn nhá từng chữ rất khẽ, nương theo hơi thở mang theo chút lành lạnh truyền đến bên tai Kỷ Tân. Rõ ràng là lời thì thầm của một con quái vật đến từ di tích cổ xưa, vậy mà giờ đây lại hóa thành lời nỉ non khiến gương mặt người ta phải nóng bừng.

Nhìn dáng vẻ Cố Luật Trì vẫn chưa nhận thức được mình vừa thốt ra những lời kinh khủng thế nào, ánh mắt Kỷ Tân khẽ động: "Vui? Anh nhìn thấy bằng con mắt nào thế?"

"Hai con mắt này." Cố Luật Trì bắt chước động tác chớp mắt của con người đã khá tự nhiên, đồng thời cũng nhận ra biểu cảm của Kỷ Tân vẫn chưa thể xem là hài lòng.

Thế là, động tác co rút cơ quanh mắt hắn dần chậm lại. Trong lúc đôi lông mày của đối phương dần nhíu chặt, hắn vươn tay tóm lấy bóng đen phía sau, xé toạc, giơ cao rồi đưa đến trước mặt Kỷ Tân: "Còn cả mấy con này nữa."

Kỷ Tân cụp mắt nhìn những con mắt kép đang không ngừng đóng mở trên những sợi dây leo kia, giọng nói có chút run rẩy: "... Anh gọi đống này là mấy con à?"

Những con mắt dày đặc đó, không nói đến hàng nghìn thì chí ít cũng phải có hàng trăm!

Có lẽ Cố Luật Trì lại nhận ra sự ngập ngừng trong lời nói của đối phương. Hắn không hiểu vì sao sau khi bị mình l**m, nhịp hô hấp của Kỷ Tân lại tăng nhanh, càng không hiểu vì sao con người lúc nào cũng khẩu thị tâm phi; nhưng hắn biết, mình nên làm theo ý Kỷ Tân.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ những con mắt kép đồng loạt khép lại, những dây leo phình trướng cũng lập tức bị thu về trong bóng tối.

"Kỷ Tân, vừa rồi ta không nhìn thấy gì cả."

"……"

Rõ ràng Cố Luật Trì không xem sự im lặng ấy là cạn lời. Thấy Kỷ Tân không phản bác, ánh nhìn hắn trượt xuống từ đôi mắt đẹp đẽ kia, dừng lại nơi hai cánh môi đang mím chặt.

Hắn lại nhớ đến cảm giác khi từng đoạt lấy hai cánh môi mềm ấy—cơn sóng dữ dội cuộn trào từ tận lồng ngực.

Khi ánh nhìn đầy tính xâm lấn lướt qua đôi môi mình, dòng suy nghĩ của Kỷ Tân lập tức bị những ký ức bị đè nén, hỗn loạn mà mới lạ kia đánh trúng. Nhìn gương mặt Cố Luật Trì đang tiến lại gần lần nữa, cậu hít sâu, hít sâu hơn nữa.

Hóa ra, cậu vẫn không muốn thừa nhận rốt cuộc mình đang mong chờ điều gì.

Hơi thở mát lạnh phả lên gò má chỉ kéo dài trong chốc lát. Trước khoảnh khắc tầm nhìn Kỷ Tân sắp mất tiêu cự, ánh mắt đầy chiếm hữu của người đàn ông lại rút đi, cả người hắn cũng lùi về mép giường.

"Quên mất." hắn nói:

"Em không thích như vậy."

Khi Cố Luật Trì cất lời, trong vòm họng hắn phát ra một tiếng vang bi thương khó tả, nơi đáy mắt những mảng tối vẫn cuộn trào không dứt, đầy rẫy sự không cam tâm và oán hận. Bóng đen phía sau hắn cũng vì u uất mà vặn vẹo thành một vũng nước đen đặc, đục ngầu.

Hắn và cả bọn chúng đều không muốn cảnh tượng trước đây lặp lại một lần nào nữa.

Con người trước mặt này, dù yếu ớt và nhỏ bé, nhưng dường như luôn có một năng lực nào đó có thể "tách" chính mình ra khỏi thế giới này bất cứ lúc nào. Hắn và bọn chúng đã suýt chút nữa phải chứng kiến cái chết của đối phương.

Câu nói mà Cố Luật Trì thốt ra sau khi dừng động tác khiến Kỷ Tân bất ngờ ngẩng đầu. Khi trông thấy yết hầu của đối phương trượt lên xuống rõ ràng trong một cái nuốt khan, trong lòng cậu không khỏi nảy sinh một cảm giác khác đi.

Cố Luật Trì đang nhẫn nhịn.

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu, các ngón tay đang nắm chặt chăn của cậu dần siết lại, sững người một lát—

Từ lúc tỉnh lại sau khi "hút linh hồn", đến ánh nhìn vô hình rình rập nơi sau núi.

Từ con mèo đen tự nguyện đeo chuông, đến khung cảnh kiềm chế nhẫn nhịn trước mắt lúc này…

Cậu chợt nhận ra, Cố Luật Trì đã trở nên rất khác.

Ngay sau đó, người đàn ông nhanh chóng xoay người bước đi, dáng vẻ như muốn rời khỏi căn phòng.

Kỷ Tân mím môi, cười lạnh:"Anh lại định làm gì?"

"Nghe lời em, ngủ ở ngoài." Cố Luật Trì chỉ tay ra ngoài cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!