Chương 3: Ngươi thật thơm.

"Thế nào, tối qua anh ngủ ngon chứ?"

Kỷ Tân hít sâu một hơi rồi như thường lệ cất lời chào buổi sáng.

Lời đáp lạnh nhạt của người đàn ông từ phía trên truyền đến, không đợi cậu kịp để ý thì chỉ còn lại bóng lưng hắn đang ngồi bên bàn ăn.

Giống như những buổi sáng trước đây, mọi động tác đều liền mạch, tựa như một công thức cố định giữa hai người.

Lạnh nhạt, xa cách, thậm chí còn xa lạ hơn cả người dưng.

Chàng trai ngồi trên xe lăn tự giác đi vào bếp, bắt đầu công việc quen thuộc mỗi sáng —— chuẩn bị bữa sáng cho người chồng chưa từng phải đụng tay vào chuyện bếp núc.

Kể từ khi Kỷ Tân chuyển đến biệt thự này với tư cách là người chủ thứ hai, cậu luôn tự mình lo liệu mọi việc lớn nhỏ liên quan đến đời sống của Cố Luật Trì.

Dáng vẻ cậu ngồi trên xe lăn bất tiện đến nỗi ngay cả dì Hạ cũng không kìm được mà muốn giúp đỡ, thường xuyên còn hoài nghi: Chuyện cậu Kỷ lấy đại thiếu gia có đúng như lời đồn không? Có thật là tâm tư đê hèn, dùng thủ đoạn bẩn thỉu như lời bà chủ và cậu chủ nhỏ nói không?

Nhưng nhà họ Cố rễ sâu cành rộng, quan hệ rắc rối, không phải người như bà có thể xen vào.

Sự thật là sự dịu dàng, đảm đang mà Kỷ Tân thể hiện ra đều là giả dối!

Sở dĩ cậu không để ai khác chăm sóc Cố Luật Trì không phải vì cậu nghiện làm l**m cẩu hay có lòng thương xót, mà chỉ đơn thuần là muốn chờ đến khi kết thúc có thể viết bản báo cáo nhiệm vụ đẹp đẽ hơn —— Có thể dệt hoa trên gấm, lừa được thêm chút điểm thưởng từ hệ thống thì càng tốt.

Kỷ Tân bưng một đĩa lớn bữa sáng kiểu Anh mà Cố Luật Trì yêu thích ra trước mặt đối phương: trứng ốp la, bánh mì nướng, đậu hầm và thịt xông khói áp chảo...

Không biết có phải vì thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng hay không, người đàn ông cầm dao nĩa trầm mặc hồi lâu, đôi mày nhíu chặt khiến người ta sinh ra ảo giác trước mặt hắn không phải là đồ ăn, mà là thứ rác rưởi khó nuốt.

Kỷ Tân dường như đã quen, tưởng lầm đối phương chỉ mắc chứng khó chịu sau khi ngủ dậy, trong lòng thầm mắng một tiếng "lắm tật", còn trên mặt vẫn treo nụ cười dịu dàng hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ thật. Cậu cầm lấy dao nĩa của mình, nghiêng người ghé lại bên cạnh Cố Luật Trì, như mọi ngày cắt nhỏ thịt xông khói và trứng cho vừa miệng.

"Luật Trì, giờ không nóng nữa rồi." Giọng điệu mềm mại, ngọt ngào đến mức ngay cả bản thân người nói cũng thấy ngấy.

Lời vừa dứt, Kỷ Tân thu dao nĩa về, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh nhìn lạnh buốt, trái tim thình thịch đập loạn, một hơi nghẹn lại nơi cổ họng.

Ánh mắt chứa đựng dò xét và chán ghét kia, ngoài Cố Luật Trì thì còn ai khác?

Hắn nhìn Kỷ Tân vẫn còn giữ nguyên động tác ngơ ngác, nửa thân người gần như sắp ngã vào lòng mình. Trong tròng mắt đen ngòm của hắn chợt cuộn trào lên một sắc đỏ dữ tợn, mà khi cùi chỏ của Kỷ Tân suýt chạm đến ngực hắn, sắc đỏ đó liền biến mất, thay vào đó là hành động toàn thân bật thẳng, từng đốt sống lưng dựng cứng, hắn nhanh chóng ngả ra sau ——

Cố Luật Trì như đang trốn tránh dã thú hung hiểm, nhất quyết phải kéo giãn khoảng cách nửa cánh tay với chàng trai.

Sau đó dùng giọng điệu dửng dưng không lộ chút dao động cảm xúc, hắn thốt ra lời cảnh cáo lạnh lùng nhất:

"Tránh xa tôi ra."

Kỷ Tân lập tức phản ứng, ngồi thẳng lại với nụ cười gượng gạo, nhưng răng hàm suýt nữa đã nghiến nát bốn chữ kia, cùng nỗi ấm ức và tức giận nuốt xuống, trong mắt tràn đầy bối rối.

Cậu chưa bao giờ nghĩ, khoảng cách an toàn vốn được mặc định từ trước tới nay, hôm nay lại bị đối phương thẳng thừng cảnh cáo. Nếu là trước đây, dù vô tình chọc giận hay mạo phạm Cố Luật Trì, dựa vào cái sĩ diện và kiêu ngạo tự cho mình hơn người của hắn, thì nhiều lắm cũng chỉ âm thầm quăng cho cậu một ánh mắt cảnh cáo mà thôi.

Kỷ Tân vô thức siết chặt dao nĩa trong tay —— mọi dấu hiệu cho thấy, từ khi Cố Luật Trì chết đi sống lại trong đêm mưa hôm qua, tất cả dường như trở lại bình thường nhưng lại không hề giống như trước.

Cậu hiếm hoi nhìn thấy trong đôi mắt kia lóe lên từng đợt cảm xúc dữ dội, nhẫn nhịn, giận dữ, thậm chí cả... khao khát thoáng qua. Kỷ Tân không rõ tại sao, trong đầu bỗng nổ tung một luồng hưng phấn quái dị, kéo căng từng đầu dây thần kinh, khiến trái tim vốn đã yên lặng bỗng dấy lên một thứ thỏa mãn kỳ lạ chưa từng có.

Giống như cuối cùng cậu đã tìm thấy khe nứt nhỏ bé trên chiếc mặt nạ tê liệt, cam chịu của Cố Luật Trì —— loại cảm giác này, đêm qua cậu đã nếm trải không chỉ một lần...

Bây giờ khi đã được xác nhận, nhiệm vụ đầy lỗ hổng này bắt đầu trở nên thú vị.

Cậu như bình thường, đẩy xe lăn quay về chỗ ngồi, ánh mắt thoáng lướt qua lồng ngực còn phập phồng của Cố Luật Trì, rồi chậm rãi dừng lại nơi cổ áo xộc xệch của hắn.

Môi Kỷ Tân hơi mỏng hơn người thường, cậu khẽ cong lên nụ cười nhạt khó nhận ra:

"Không giống anh chút nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!