Giọng khàn khẽ vang lên, trên gương mặt vốn luôn ít biểu cảm của Cố Luật Trì vậy mà thoáng hiện chút kinh ngạc.
Người đàn ông vẫn duy trì hình thái con người, cơ bắp căng chặt, tim đập dữ dội, nhưng não bộ lại trống rỗng một mảng. Mãi đến khi khóe mắt thoáng thấy trên mu bàn tay gầy gò của Kỷ Tân có dòng ánh sáng xanh nhàn nhạt chảy qua mạch máu, hắn mới hoàn toàn thoát khỏi trạng thái sững sờ ấy.
Cố Luật Trì lao đến cực nhanh, nhưng một làn sương đen đã thoát ra khỏi cơ thể hắn trước một bước, áp sát trước mặt Kỷ Tân, tựa như chỉ trong một hơi thở nữa thôi là có thể bao trùm trọn vẹn con người yếu ớt, đáng thương kia. Khi mảng sương đen biến hóa khôn lường này chạm vào hơi thở nhẹ nhàng nơi cánh mũi, mọi lòng tham và d*c v*ng bên trong cơ thể hắn, hòa lẫn với sự phấn khích chưa từng có lại gào thét lên lần nữa.
Trong mắt người đàn ông, ánh đỏ như máu chợt bùng lên.
Nhưng ngay sau tiếng rên khẽ gần như không thể nghe của Kỷ Tân, lớp sương đen dày đặc lập tức rối loạn, rồi lại trong khoảnh khắc bị thu về cơ thể.
Cố Luật Trì nghiến răng, cưỡng ép bản thân nhịn lại sự đổi chuyển dữ dội giữa đôi con ngươi đen – trắng và tròng dọc đỏ, toàn thân lần nữa trào ra làn sương đen vô hình, như một sự phản kháng không lời. Thế nhưng tiếng rên đau đớn kia lại khiến gân xanh từ thái dương đến cổ hắn giật điên cuồng, kéo theo nơi sâu nhất trong lồng ngực cũng liên tục quặn thắt.
— Hắn lại nhớ đến ánh mắt quyết tuyệt của Kỷ Tân trước khi nhắm mắt.
Mỗi lần nhìn về phía hắn, đều sắc lạnh như một lưỡi dao bén ngập tràn hàn quang.
Phổi Cố Luật Trì co rút dữ dội, hô hấp hoàn toàn rối loạn.
Trong đáy mắt hắn tràn lên d*c v*ng và kiềm chế, như sắp bị bản năng nguyên thủy nhất và sự nhẫn nhịn bất đắc dĩ này xé cho phát điên.
Cố Luật Trì nhìn gương mặt ngủ chẳng mấy an ổn của Kỷ Tân, không khó để tưởng tượng một khi đối phương mở mắt tỉnh lại hoàn toàn, những h*m m**n sở hữu và khao khát bị đè nén bấy lâu trong cơ thể hắn sẽ gào thét thế nào để phá tan mọi lý trí, lao tới cướp đoạt con người mà hắn thèm khát đã lâu.
— Đến chính hắn cũng hận không thể ghim người vốn thuộc về mình này vào thân thể mãi mãi, nuốt sạch không còn một mảnh.
Cho dù... là bằng tư thái xấu xí và đê tiện nhất.
Nhưng một tiếng nói sâu thẳm trong lòng buộc hắn phải bình tĩnh lại:
Con người của hắn, vợ của hắn… quá mức yếu ớt.
Không chỉ yếu ớt, mà còn quá mức xảo quyệt và cố chấp, đến mức không lâu trước đây suýt gây nên một tai họa lớn.
Nghĩ đến đây, Cố Luật Trì nghiến chặt quai hàm. Hình ảnh Kỷ Tân đã lừa dối hắn như thế nào, rồi hai lần dùng sinh mạng làm vật kháng cự ngay dưới mắt hắn tái hiện trong ký ức. Vừa hồi tưởng, hắn vừa mặc kệ các khớp xương bàn tay mình bóp đến mức phát ra tiếng "rắc rắc" cùng dòng máu chảy ra, giống như đang tự hành hạ bản thân.
Rất nhanh, Cố Luật Trì nhìn chằm chằm vào đôi lông mày hơi nhíu lại của Kỷ Tân, chìm vào suy tư.
Trong những mảnh ký ức không mấy dễ chịu đó, hắn phát hiện ra một luồng sức mạnh bí ẩn không thể xem thường, đã hai lần đối đầu với hắn, nhưng nguồn năng lượng kín đáo nhưng mạnh mẽ này dường như không phải xuất phát từ chính Kỷ Tân.
Cố Luật Trì cụp mắt, nhớ lại chiếc vali đặt ở cầu thang khi họ mới gặp nhau, ánh mắt lạnh lẽo.
— Người vợ của hắn ngay từ đầu dường như đã mang trên mình rất nhiều bí mật.
Như thể nghĩ đến điều gì đó, biểu cảm lạnh lùng của người đàn ông chợt co giật trong khoảnh khắc tiếp theo.
Cơ mặt hắn co rút loạn xạ, nhưng ngay lập tức khôi phục bình thường, trông như một cảnh quay điện ảnh quá mức tinh xảo bị tua nhanh vài khung hình, tuy nhiên khoảng hai giây sau, nhãn cầu vốn đã trở lại bình thường lại không hề báo trước nứt ra thành đồng tử dọc màu máu, ngay sau đó, toàn bộ cơ thể Cố Luật Trì đột ngột méo mó biến thành một hình thái đáng sợ, đan xen giữa hình người và sương đen.
Quái vật chậm rãi cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào Kỷ Tân.
Đó là một vẻ mặt cực kỳ khó hiểu, sâu thẳm và đầy áp lực, như thể sự hỗn tạp vô tận sinh ra từ sự va chạm giữa nước biển lạnh băng và dung nham nóng chảy ở nơi sâu nhất của khe nứt đáy biển đang không ngừng cuộn trào trong im lặng.
Chỉ cần luồng sức mạnh đó còn tồn tại, con người của hắn rất có thể sẽ có những thủ đoạn khác để "rời bỏ" hắn.
Hoàn, toàn, chết, đi.
Khi những từ này xuất hiện trong ý thức của Cố Luật Trì, sự bực bội u uất bị đè nén bấy lâu hoàn toàn vỡ đê, lan tỏa từ nơi sâu nhất trong cơ thể hắn. Những sợi tơ mềm mại được bao bọc sâu trong sương đen dường như bị lửa hoang thiêu đốt, nóng bỏng đến mức gào thét, điên cuồng gầm rú.
Sau cơn cuồng loạn, thứ chờ đợi con quái vật với gương mặt khó nhận diện là sự lo lắng và bất an tột độ.
Cố Luật Trì đã nhiều lần muốn dùng những sợi tơ mảnh như sợi nấm đó chui vào thất khiếu của con người, nhân lúc đối phương yếu đuối nhất để thăm dò những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng Kỷ Tân, nhưng như bị ma xui quỷ khiến mà hắn dập tắt ý nghĩ này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!