Kỷ Tân nhận ra, lần này, trong từng lời nói của người đàn ông không còn bất kỳ sự nhượng bộ nào.
Cậu vẫn còn cố tìm cách xoay sở, trong lòng ôm chút hy vọng mong manh. Nhưng đúng lúc ấy, khắp căn phòng đồng loạt vang lên những tiếng sột soạt. Chỉ trong khoảnh khắc cậu khựng lại, trần nhà đã bị những sợi dây leo dày đặc chiếm kín, từng mảng màng mỏng vỡ ra phát ra âm thanh vo vo — như hàng trăm lời cảnh báo sắc bén vang vọng cùng một lúc.
"Kỷ Tân, cậu còn đợi gì nữa..."
"Kỷ Tân, cậu từng nói sẽ giao bản thân cho hắn mà..."
"Kỷ Tân, đã đến lúc thực hiện lời hứa rồi."
"Nhanh lên đi, mau hòa vào hắn... hòa vào chúng ta!"
Tim Kỷ Tân như bị những tiếng nói đó đập mạnh vào, mỗi nhịp đập lại càng nặng nề hơn.
Trong cơn hoảng loạn, cậu quay phắt đầu lại — vừa kịp thấy đường nét quai hàm sắc bén của Cố Luật Trì hiện rõ ngay trước mắt.
Bóng người đàn ông cao lớn đổ xuống như một mảng tối đặc quánh, khiến Kỷ Tân có cảm giác toàn thân mình bị hút vào một vũng lầy âm u, ẩm lạnh, tuyệt vọng đến mức không thể vùng vẫy nổi.
Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt của Cố Luật Trì lại khiến cậu sững sờ.
Dù khuôn mặt hắn bị làn khói đen dày đặc che phủ, Kỷ Tân vẫn có thể nhận ra, ẩn sau những đường nét mờ nhòe kia là một biểu cảm… cực kì thỏa mãn. Mà biểu cảm này thường xuất hiện sau khi người đàn ông nếm được mùi vị hoặc nước bọt của cậu. Rõ ràng, đối phương đã nếm được mùi vị và coi việc "dung hòa" giữa hai người là điều đương nhiên.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh nuốt chửng cậu vào trong cơ thể, Cố Luật Trì đã xúc động đến mức đó!
Nụ cười thường trực trên gương mặt vốn luôn mang nét lấy lòng của Kỷ Tân dần tắt đi, trong ánh mắt thấp thoáng một tia lạnh lẽo khó thấy.
Bỏ qua những dây leo rối ren và màn sương đen đặc quánh kia, biểu cảm của người đàn ông dường như cậu từng gặp qua.
—— Một vẻ thỏa mãn giống như khi một đứa trẻ cuối cùng cũng được cha mẹ mua cho con mèo hay con chó mà nó hằng mong.
Nghĩ đến đây, trái tim Kỷ Tân như bị một luồng cảm xúc hỗn loạn ập đến, đập loạn cả lên.
"So với nói là thích, chi bằng nói rằng — ta si mê tất cả mọi thứ thuộc về em."
Câu nói của Cố Luật Trì lại vang lên trong đầu cậu.
Hàng mi cụp xuống của Kỷ Tân khẽ run, vẻ mặt tuy bình tĩnh nhưng hàm răng nghiến chặt không hề buông lỏng. Trong giây phút ấy, ngay cả cậu cũng không hiểu nổi thứ cảm xúc rối rắm trong lòng mình là vì đâu.
Gần như cùng lúc, Kỷ Tân cảm giác cả cơ thể bỗng nhẹ bẫng.
Một luồng sương đen cuộn lên, trói chặt lấy cậu, nâng cậu lên cao ngang tầm mắt với Cố Luật Trì.
Đối phương không phải vì lòng tốt, rõ ràng đây là tư thế chuẩn bị trước khi hành động nuốt chửng chính thức bắt đầu.
Nhưng Kỷ Tân lại nhìn thấu được cái sở thích tăm tối mà con quái vật kia cố che giấu…
Hắn muốn trong suốt quá trình nuốt chửng, phải nhìn thẳng vào mắt của cậu.
—— Hành động này chẳng khác nào loài săn mồi thượng đẳng muốn tận mắt chứng kiến khoảnh khắc con mồi tắt thở.
Khi ý nghĩ đó lóe lên trong đầu, sự kháng cự trong lòng chàng trai mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cậu ngẩng đầu, ngoan ngoãn nở một nụ cười với người đàn ông trước mặt.
Ngay giây tiếp theo, không hề có dấu hiệu báo trước, cậu nhắm chặt mắt lại.
Cố Luật Trì khựng lại, cả căn phòng bỗng im bặt, những tiếng vo vo hỗn loạn vừa rồi cũng biến mất ngay lập tức.
Hắn cố gắng đè nén h*m m**n tham lam và đáng sợ đang bừng lên trong đôi con ngươi dọc, rồi cứng nhắc liếc nhìn người vợ đang im lặng trước mặt:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!