Chương 23: Nhân vật chính xuất hiện.

Ánh trăng tĩnh lặng len qua khung cửa sổ, trải xuống nền phòng một lớp sáng mỏng. Sau lưng Kỷ Tân là tiếng thở khẽ khàng gần như không nghe thấy của Cố Luật Trì, ngay sau đó một bàn tay to lớn vẫn đang vòng chặt lấy eo cậu, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên chiếc khuy áo ngủ.

Ban đầu, Kỷ Tân vẫn giữ hơi thở đều đặn, toàn thân căng chặt, cảnh giác lắng nghe mọi động tĩnh quanh mình. Nhưng từng chút một, theo nhịp thở chậm dần, cơ thể cậu cũng dần thả lỏng.

Cậu biết rõ ánh mắt lạnh lẽo của Cố Luật Trì từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi mình dù chỉ một giây. Kỷ Tân bực bội quay đầu đi, cuối cùng vẫn phải lựa chọn thỏa hiệp.

Dù trước đây cậu chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có ngày phải nằm chung giường với người chồng hờ này, nhưng khi khoảnh khắc đó thật sự đến, Kỷ Tân lại thấy... thật vi diệu.

Dưới ánh trăng, cậu có thể nhìn thấy bóng dáng nghiêng nghiêng trên tường của người đàn ông — những đường nét cơ thể mượt mà, từ chiếc xương quai xanh đẹp mắt, bờ vai thon gầy, cho đến vòng eo rắn chắc.

Chỉ là một cái bóng thôi, Cố Luật Trì cũng đủ khiến Kỷ Tân ghen tị đỏ mắt.

Thế nhưng, vừa nghĩ đến việc bên trong cơ thể hoàn mỹ này chứa đựng là một sinh vật mạnh mẽ mà loài người chưa biết, hắn không hề hiểu tình yêu nhưng lại có h*m m**n chiếm hữu đến đáng sợ, ngón tay Kỷ Tân bất giác siết chặt lấy ga giường.

…May mà, những ngày sống trong nỗi lo sợ này sắp kết thúc rồi.

Cậu khẽ thở ra một hơi, vừa định nhắm mắt lại thì bất chợt phần thắt lưng nóng ran lên. Trước khi kịp phản ứng, Cố Luật Trì đã chạm qua lớp áo ngủ, đặt tay lên hai hõm eo tinh tế.

Kỷ Tân cố kìm sự run rẩy, phản xạ đầu tiên là xoay người lại, ngăn cản:

"Cố Luật Trì, anh có để người khác ngủ yên được không?"

"Cấu tạo cơ thể con người thật thú vị." Giọng nam trầm thấp từ phía trên truyền xuống, bình thản như đang bàn chuyện khoa học:

"Ví dụ, cơ thể ta không có hai cái hõm nhỏ này."

"..."

Chủ đề về cấu tạo cơ thể con người này, nếu đổi thành bất kỳ người đàn ông bình thường nào nói ra, Kỷ Tân sẽ không chút do dự dán nhãn quấy rối t*nh d*c cho đối phương, nhưng người đàn ông ăn nói tr*n tr** mà vẻ mặt vẫn bình thản trước mắt lại là người chồng trên danh nghĩa của cậu.

Kỷ Tân đầu đau như búa bổ, không biết nên khóc hay nên cười.

Cũng phải, nhận thức về tình cảm của Cố Luật Trì phần lớn đến từ những tình tiết phim truyền hình không được lên hình từ cổ trở xuống, hơn nữa, những lần "thổ lộ" trước đó của hắn, kỳ thực đều mang ý nghĩa "chiếm hữu", thậm chí là "cắn nuốt", khiến người ta sởn cả da gà.

Làm gì có con người nào sẵn lòng hy sinh tính mạng để cùng một con quái vật phát điên?

Đến đây, cậu đã hoàn toàn tin chắc.

Sự tiếp nhận và thấu hiểu tình cảm của quái vật và con người — hoàn toàn khác biệt.

Nhiệt độ ngón tay Cố Luật Trì chạm vào da thịt Kỷ Tân qua lớp áo ngủ nóng bỏng khiến ngực cậu nghẹn lại, Kỷ Tân dùng sức đẩy cánh tay đối phương ra, kéo chăn lên cao hơn:

"Thời gian dành cho riêng em không còn nhiều nữa, để em ngủ một giấc cuối cùng thật ngon, được không?"

Lời vừa dứt, con người kín đáo quan sát phản ứng của người đàn ông. Cậu cảm nhận được thân hình người đàn ông khẽ khựng lại một chút, sau đó lại ngoan cố vươn tay ôm cậu vào lòng lần nữa. Lần này không có thêm động tác nào khác, trông ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Trong tình huống bình thường, sự hợp tác của Cố Luật Trì hẳn sẽ khiến Kỷ Tân cảm thấy vừa lòng và nhẹ nhõm.

Chỉ là đêm nay, Kỷ Tân nhắm chặt mắt, nhãn cầu vẫn không ngừng đảo loạn, cậu phải sắp xếp suy nghĩ một lúc lâu mới quy kết nguyên nhân của sự mất ngủ dù rất buồn ngủ này là do sự mong đợi về những điều sắp xảy ra sau khi trời sáng.

—— Cố tình phớt lờ thứ cảm xúc đục ngầu, nặng nề đang âm thầm lan tỏa trong cơ thể mình, không hề có phòng bị.Kỷ Tân gần như cả đêm không chợp mắt. Sáng hôm sau, cậu vẫn giả vờ như chẳng có chuyện gì, bình thản dặn dò mấy câu qua điện thoại với Ngô Sơ Mai.

Cậu đến thế giới này chỉ mới hai năm, số lần tiếp xúc với người mẹ này cũng chẳng nhiều.

Chỉ sau khi tuyên bố kết hôn với Cố Luật Trì, cậu mới thấy được nụ cười vui mừng chân thật trên gương mặt bà. Sau vụ giả chết ầm ĩ của con rể, Ngô Sơ Mai cũng thôi không nhắc đến chuyện tái hôn nữa, chỉ dặn đi dặn lại rằng hai vợ chồng sống tốt với nhau là quan trọng nhất.

Kỷ Tân cúp máy, ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, ánh mắt khẽ liếc qua chiếc đồng hồ treo tường. Trong lòng cậu như có hàng ngàn con kiến đang bò — phấn khích, ngứa ngáy, xen lẫn cả chút giễu cợt không thể che giấu trong đáy mắt.

Ngô Sơ Mai có lẽ sẽ không bao giờ ngờ rằng, con trai bà lại canh thời gian chuẩn xác để chồng mình ngồi đợi ánh trăng sáng của hắn đến gõ cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!