Chương 21: Khúc dạo đầu của sự mất kiểm soát.

Khi thức dậy, Kỷ Tân cố tình kéo lê thời gian thật lâu. Đến khi không chịu nổi cơn đói mà phải xuống bếp ở tầng một thì Cố Luật Trì vẫn còn tự nhốt mình trong phòng.

Đôi khi, Kỷ Tân cảm thấy giống loài khác biệt với con người như Cố Luật Trì quả thật rất đặc biệt. Không phải vì hắn quá đơn thuần hay không hiểu thế sự — rốt cuộc, người có thể ra tay dứt khoát giết chóc như hắn tuyệt đối không phải kẻ ngây thơ. Nhưng phải thừa nhận rằng — đối phương thật sự quá mức thuần túy, hoặc nói đúng hơn là cố chấp đến mức khiến cậu cũng phải khâm phục.

Thế nhưng, vừa nghĩ đến việc Cố Luật Trì kiên trì như vậy chỉ để chứng minh rằng hắn không hề thích mình, Kỷ Tân khẽ ngẩn ra, lòng lại bị ý muốn thắng thua thôi thúc, được hun đúc bởi những ánh mắt ngấm ngầm hay trắng trợn của đối phương trong hồi ức, càng làm ngọn lửa trong cậu cháy lớn hơn.

So với một vụ cá cược, cậu cảm thấy đây giống như một ván cờ giữa những giống loài khác biệt.

Chỉ cần nghĩ đến việc khiến một kẻ mạnh vượt xa con người phải thừa nhận rằng hắn thích mình thôi... tim Kỷ Tân đã đập loạn nhịp. Dù biết rằng cái giá phải trả, những hậu quả và rủi ro có thể lớn hơn bất cứ nhiệm vụ nào trước đây, cậu vẫn thấy điều đó — vừa thú vị, vừa đáng giá.

Trước khi bắt tay vào kế hoạch tiếp theo, Kỷ Tân định ăn sáng đơn giản. Khi bước đến trước tủ lạnh, cậu mới sực nhớ rằng hôm qua mình đã vứt sạch toàn bộ thực phẩm Cố Luật Trì mua về. Nhưng tay đã theo thói quen mở cửa tủ ra.

Ngay sau đó, cảnh tượng bên trong khiến cậu giật mình.

Một tủ lạnh chật kín rau củ và thịt cá.

Gần như theo bản năng, Kỷ Tân lùi lại một bước, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa tủ.

Vài giây sau, cậu lại không tin nổi mà mở ra lần nữa.

Một nửa tủ đầy ắp rau xanh, tươi đến mức còn đọng sương mỏng trên bề mặt. Kỷ Tân khẽ chạm ngón tay lên giọt sương lạnh lẽo, cảm giác mát buốt ấy mới khiến cậu thực sự tin đây không phải ảo giác. Ý nghĩ xoay chuyển trong đầu, rồi cậu thản nhiên lấy nguyên liệu ra, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng —

Chắc hẳn Cố Luật Trì đã nghe lời cảnh báo của cậu. Một tủ lạnh đầy ắp nguyên liệu chính là biện pháp đối phó để không "mượn" bất kỳ ngoại lực nào để tự tay đút cho cậu ăn nữa.

Kỷ Tân còn cố tình làm thêm một phần, gọi lớn hỏi Cố Luật Trì có muốn xuống ăn cùng không, mục đích vừa để hòa hoãn không khí, vừa là để cảm ơn.

Đối phương chỉ lạnh nhạt đáp lại một câu:

"Không cần."

Nghe xong, Kỷ Tân cúi đầu nín cười. Giọng điệu của Cố Luật Trì càng bình thản bao nhiêu, cậu càng khó mà tưởng tượng ra cảnh người đàn ông từ sáng sớm, chen chúc giữa những bà nội trợ đi chợ sớm, tranh giành từng món thực phẩm tươi ngon.

Đến tận khi ăn xong, khóe môi chàng trai vẫn không tài nào hạ xuống. Ánh mắt cậu cuối cùng dừng lại trên chiếc khăn ăn dính bẩn, cả người như bị điểm huyệt, cứng đờ ngồi đó không nhúc nhích. Cậu ra sức bắt mình phải xóa sạch, nghiền nát những hình ảnh đã thấy qua trong đoạn video giám sát.

Thế nhưng, càng cố xua đi thì hình ảnh Cố Luật Trì vùi mặt vào khăn ăn, liều mạng l**m sạch từng tấc vải càng hiện lên rõ ràng hơn trong đầu. Cảnh tượng ấy lặp lại hết lần này đến lần khác, xô đổ mọi phòng tuyến, cuối cùng lại biến thành hình ảnh đối phương chiếm đoạt khoang miệng mình một cách điên cuồng và trắng trợn.

Một bữa sáng khiến gương mặt Kỷ Tân lúc đỏ lúc trắng, ăn ra đủ trăm ngàn mùi vị.

Đến lúc này, cậu không khỏi sinh lòng ghen tị với Cố Luật Trì. Cậu chưa từng thấy đối phương đỏ mặt, cũng chẳng bao giờ xấu hổ. Cũng phải, quái vật không giống con người, không cần bị đạo đức và giới hạn trói buộc, càng không cần bận tâm đến ánh mắt người khác. Mọi hành động của hắn chỉ phục vụ cho bản năng.

Sự tự do và phóng khoáng này khiến Kỷ Tân — một pháo hôi chuyên nghiệp — ghen tị đến mức suýt bấm bầm khớp ngón tay.

Dưới sự k*ch th*ch của cơn đau, Kỷ Tân bừng tỉnh.

Kỷ Tân đem những rối loạn, nôn nóng, khát vọng trong lòng mấy ngày nay quy về — đố kỵ và không cam lòng. Cậu nắm chặt tay, rồi lại nới ra vài lần.

Tận sâu trong tim, thứ xúc cảm mãnh liệt kia lại dâng trào. Cậu khát khao được thấy khoảnh khắc Cố Luật Trì bị ràng buộc bởi tình cảm con người — muốn nhìn hắn tự tay mang xiềng xích mà mình trao, cúi đầu trước thế tục, bị vướng bận bởi nhân gian, từ lạnh lùng kiêu ngạo trở nên... lo được lo mất.

Thế nhưng, suốt cả ngày dài thử thăm dò, cậu vẫn không thể khiến người đàn ông kia bước chân xuống khỏi tầng hai.

Ánh mắt Kỷ Tân dừng thật lâu về hướng phòng ngủ chính, cuối cùng khẽ nheo lại, khóe môi mang theo một ý cười không kìm nổi, cậu xoay người bước lên cầu thang, đi thẳng vào phòng tắm.

Nhà họ Cố vốn giàu có, căn biệt thự tuy không mới nhưng tiện nghi xa hoa. Khi lần đầu vào phòng khách của mình rồi thấy có bồn tắm, phản ứng đầu tiên của Kỷ Tân là hơi kinh ngạc — không ngờ người đã quen tắm vòi sen như cậu, lần đầu dùng bồn tắm lại là để làm chuyện xấu.

Khi cởi khuy áo đến một nửa, ngón tay cậu bỗng khựng lại. Nhìn làn nước đầy trong bồn, cậu cảm giác như chính mình đang bước vào hố lửa.

Chỉ là, so với nỗi bất an thoáng dâng, thì cơn bốc đồng vì hiếu thắng vẫn chiếm thế áp đảo.

Nhưng Kỷ Tân lại nhẹ ho khan một tiếng, cuối cùng vẫn cài lại những chiếc khuy áo vừa gỡ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!