Chương 20: Trận đầu thắng lợi.

Cố Luật Trì chau mày, không ngờ cái gọi là quy tắc lại như thế này. Hắn càng không hiểu nổi, con người trước mắt lấy đâu ra tự tin mà có thể cuồng vọng đến mức ấy.

Trong quá khứ, mặc cho thế gian bên ngoài biến đổi xoay vần, hắn đều có thể một mình ngủ say nơi sa mạc mênh mông hàng vạn năm, xa cách hết thảy bụi trần. Lần này Kỷ Tân quá kiêu ngạo, lấy chính thân thể mình làm mồi nhử để đặt cược, thật sự… vô cùng ngu ngốc.

Nhưng hắn buộc phải thừa nhận, con người này quả thật đã phát hiện ra điều bất thường của hắn. Chỉ cần nghĩ đến cảnh hai người môi lưỡi quấn quýt, tứ chi ôm lấy nhau, Cố Luật Trì liền khó nhịn mà đảo lưỡi quét qua kẽ răng, nước bọt điên cuồng tiết ra, như thể mùi vị của Kỷ Tân vẫn còn sót lại nơi đầu lưỡi.

Thấy hắn bất động như núi, Kỷ Tân tốt bụng nhắc nhở:

"Nếu không có ý kiến gì, vậy cá cược bắt đầu từ bây giờ."

Đồng tử của Cố Luật Trì đột ngột co rút, hắn chăm chú nhìn đôi môi đang khép mở kia, chỉ cảm thấy cả người như lại rơi vào sa mạc khô cạn —— khát khô đến chết người. Chút ửng hồng nơi khoang miệng hé mở của con người, chỉ liếc mắt nhìn thôi cũng như có dòng điện chạy dọc khắp tứ chi. Cố Luật Trì lại một lần nữa dấy lên cảm xúc khó kìm, phát hiện chỉ bằng tưởng tượng thôi… thần trí của hắn đã loạn thành một mớ hỗn độn.

Mà những ngày không được chạm vào Kỷ Tân thế này, hắn phải cắn răng chịu đựng tận ba ngày.

Trong đầu hắn vang lên một tiếng nổ chấn động, tất cả suy nghĩ sụp đổ, chỉ còn sót lại hai chữ: Muốn mạng.

Quái vật và con người vốn khác biệt, chẳng cần tuân thủ đạo đức cũng không cần giữ chữ tín. Bởi vậy, trong mắt Cố Luật Trì lóe lên một tia dữ tợn —— hắn đột nhiên muốn nuốt lời.

Ngược lại, mùi hương vui thích bao phủ khắp thân thể con người kia còn nồng nàn hơn bất cứ lúc nào trong quá khứ. Không khó ngửi, thậm chí còn khiến ánh mắt hắn mềm mại đi vài phần.

Cố Luật Trì bất giác hít sâu mấy hơi, động tác ấy vừa khéo bị Kỷ Tân, kẻ vẫn âm thầm chú ý đến hắn bắt gặp trọn vẹn. Bởi vậy, từng cái run nhẹ nơi cánh mũi, hay vẻ mặt thoáng mãn nguyện vụt qua nơi chân mày của người đàn ông, đều không lọt khỏi mắt cậu.

Ánh nhìn Kỷ Tân khẽ dao động, khóe môi nâng lên. Khi cậu nắm chắc phần thắng mà ngẩng đầu nhìn Cố Luật Trì, hắn lại có cảm giác không khí chung quanh đều gợn lên tầng tầng gợn sóng, từng vòng hương vị ngọt ngào tràn vào lồng ngực, hung hăng đập dồn nơi tim và xương sườn. Cố Luật Trì gần như muốn lập tức đổi lời.

Chàng trai đã lùi xa một khoảng, cố ý kiêu ngạo ngẩng cằm, bày ra bộ dạng đầy hứng thú:

"Xin lỗi nhé, tôi đi trước một bước."

Cố Luật Trì cứ thế lặng lẽ nhìn cậu cúi xuống nhặt đống rau quả rơi vãi dưới đất, im lặng không nói.

Đến khi hắn nhận ra động tác tiếp theo của con người, đối phương đã khổ cực đem những thực phẩm gom góp ném thẳng vào thùng rác.

"Em đang làm gì vậy?"

Cố Luật Trì vừa nhấc chân bước tới, liền bị bàn tay chàng trai giơ lên ngăn lại.

"Chú ý khoảng cách." Kỷ Tân cũng chẳng hiểu vì sao bản thân lại phát rồ, nhất định phải thực hiện kế hoạch trước mặt người đàn ông này. Cậu cẩn thận quan sát nét mặt hắn, chắc chắn rằng ngoài giận dữ ra, Cố Luật Trì dường như không phát hiện chút tính toán nào của mình, thế là yên tâm thoải mái, thản nhiên để hắn nhìn theo mình lên lầu, rẽ trái, đóng cửa, từng động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.

Đến khi ngã vật xuống giường, ngoại trừ kiệt sức ra, cậu còn thấy hơi đau đầu.

Ôm bụng cuộn tròn, Kỷ Tân có cảm giác mình đang bước đi trên bờ vực tìm chết —— mà lại còn tự nguyện tiến lên.

Những ngày gần đây biến cố nối tiếp không ngừng, cậu vốn đã chẳng ăn uống tử tế. Kế hoạch sáng sớm ra ngoài mua sắm ban đầu của cậu cũng chỉ là để tạm thời bù đắp chiếc bụng rỗng. Thôi thì giờ không trông mong no bụng nữa, thắng cược mới là quan trọng hơn.

Nghĩ đến cảnh Cố Luật Trì chịu thiệt, Kỷ Tân liền vùi mặt vào chăn, cố nhịn cười đến mức bụng vốn đã quặn thắt lại càng thêm khó chịu.

Thời gian cứ thế trôi đi trong sự chờ mong vừa đau đớn vừa hưng phấn. Cậu chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, hai mắt tối sầm, đói khát quá mức khiến bản năng sinh tồn dâng lên tột cùng. Lúc này, tứ chi cậu gần như rã rời, nhiệt độ cơ thể thấp hơn bình thường rất nhiều, nhưng năm giác quan ngược lại vì bản năng cầu sinh mà trở nên nhạy bén khác thường.

Kỷ Tân dựng tai lắng nghe thật lâu, tầng dưới vẫn im ắng không hề có động tĩnh.

Nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ thấy một màu đen kịt, trong đầu cậu bỗng thoáng qua một ý nghĩ tuyệt vọng:

Cố Luật Trì đã thu lại hết những dây leo có thể giám sát mình… chẳng lẽ định để mình chết đói trong phòng này mà không hề hay biết?

Niềm đắc ý bấy lâu của chàng trai trong chốc lát sụp đổ hoàn toàn, gương mặt tiều tụy hiện rõ vẻ hối hận, cứ như chính mình tự lấy đá đập vào chân. Cậu định thay đổi kế hoạch, cố gắng chống người dậy, nhưng chỉ mới ngồi lên thôi, máu dồn xuống không kịp khiến Kỷ Tân suýt nữa ngất lịm.

Cứ thế, cậu hoàn toàn không phòng bị mà ngã trở lại giường, đúng lúc có người chẳng hề báo trước mà đẩy cửa phòng bước vào.

Đây là lần đầu tiên, cậu cảm thấy tiếng bước chân của Cố Luật Trì lại dễ nghe đến thế, thậm chí còn có cảm giác lồng ngực mình cũng vì âm thanh ngày một rõ rệt ấy mà khẽ rung động. Cậu nghĩ, chỉ cần hắn lại gần thêm vài bước, hoặc đưa tay vỗ vỗ lên vai mình… thì cái cuộc cá cược chết tiệt này sẽ lập tức chấm dứt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!