Giọng nói của người đàn ông vừa dứt, trong đầu Kỷ Tân như có sợi dây đứt phựt, bên thái dương rịn ra từng giọt mồ hôi mỏng. Màng nhĩ đập liên hồi, trong khoảnh khắc nào đó lại trùng khớp với nhịp tim hỗn loạn của cậu.
Nhưng điều khiến cậu khó hiểu nhất là lý do khiến nhịp tim đập ngày càng nhanh—
- dường như cũng không phải vì lời nói dối bị Cố Luật Trì vạch trần.
Mà là kinh ngạc vì mấy ngón tay đang giam chặt lấy cậu.
Những đốt ngón tay của Cố Luật Trì dài thẳng, mạch máu xanh mờ ẩn hiện, lại giống như mấy thanh thép cứng rắn gần như không thể lay chuyển.
Kỷ Tân hơi nhướng mày, không ngờ lần đầu tiên hắn chủ động chạm vào cậu lại theo cách này.
"Kỷ Tân, em đang lừa tôi."
Giọng trầm khàn gõ mạnh vào màng nhĩ, cảm giác đau âm ỉ nơi má khiến Kỷ Tân nhận ra sự kiên nhẫn của người đàn ông đang từng chút biến mất.
Dù ở tư thế nửa ngồi xuống, Cố Luật Trì vẫn giữ được dáng vẻ kẻ bề trên nhìn cậu chằm chằm.
Trong thoáng chốc, Kỷ Tân thậm chí cảm giác ánh mắt hắn như có thứ dịch đặc quánh bám dính lên da thịt, lạnh lẽo đến mức khiến người ta theo bản năng sinh ra bài xích.
Tim Kỷ Tân khựng lại một nhịp, hàng mi dài khẽ run, ánh mắt thoáng qua một tia khác lạ.
Mới mấy ngày không gặp thôi, hắn lại để bụng đến mức này?
Lúc trước bị ép cưới, chẳng phải cũng chỉ ngẩn ra một chút thôi sao.
May mà hệ thống chưa động đến chỉ số cảm giác đau của cậu, nên cậu có thể mượn cơn đau điều khiển cơ mặt nặn ra một nụ cười giả tạo. Trong ánh sáng u ám ngày mưa gió, đôi mắt kia vẫn sáng rực, ánh lên vẻ chân thành cùng tình ý như muốn trào dâng:
"Luật Trì, anh làm em đau rồi."
Thế nhưng bàn tay bóp chặt gương mặt cậu chẳng những không nới lỏng, mà còn siết thêm vì dính phải hơi thở nóng hổi phả lên lòng bàn tay.
Kỷ Tân cũng bắt đầu thấy khó chịu.
Người này chết đi sống lại phá hỏng toàn bộ nhiệm vụ, cậu còn chưa kịp tính sổ, vậy mà chỉ vì trong nhà dư ra một cái va li liền trực tiếp động thủ!
Không phải Cố Luật Trì luôn bình tĩnh, kiên nhẫn sao?
Tại sao đến khi miếng cao dán chó dai dẳng như cậu chuẩn bị rời đi, thì ngược lại hắn lại không nỡ buông?
Kỷ Tân thoáng tối lại ánh mắt, cười nhạt với suy đoán viển vông ấy.
Thế nhưng cậu càng tò mò, không biết tiếp theo Cố Luật Trì sẽ làm gì:
Hung hãn như vậy… là muốn nhân cơ hội đuổi người đi?
Hay là muốn ly hôn?
Cũng không thể là ăn thịt cậu đi?
Khi đang cúi mắt suy tư, chàng trai không hề nhận ra trên bức tường sau lưng người đàn ông — vốn dán kín giấy dán hoa văn Liya — từng bóng đen dài đang bứt rứt vặn vẹo, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thành thực thể, bật lên, bất ngờ phóng thẳng về phía cậu.
Tiếng mưa rền rĩ hòa thành một khúc nhạc trầm nặng, ngay lúc những bóng đen dần lộ ra hình dạng thật của nó —— một hồi chuông điện thoại trong trẻo dễ nghe vang lên.
Cổ Cố Luật Trì cứng đờ hạ xuống, những bóng đen còn đang nhộn nhạo khắp tường giống như cảnh phim tua ngược, trong chớp mắt đã rút hết vào sau lưng hắn.
Chẳng bao lâu sau, giọng the thé chói tai của bà Ngô Sơ Mai lại vọng ra:
"Tân Tân, mẹ biết con không thích nghe, nhưng lời cần nói thì vẫn phải nói."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!