Sau một tràng dài, cổ họng vốn đã rát của Kỷ Tân càng trở nên khàn đặc.
Cậu đã sớm muốn làm như vậy rồi, ngay trước mặt "Cố Luật Trì" mà l*t tr*n hắn khỏi lớp da người kia. Nhưng lại phát hiện ra đối phương tuy sắc mặt dữ tợn, song miệng mím chặt, từ vẻ ngoài nhìn vào thì dấu hiệu tức giận chẳng rõ ràng, ngược lại giống như đang ủ sẵn một trận bão tố sắp ập xuống.
Kỷ Tân nghĩ: Chỉ vậy thôi vẫn chưa đủ để k*ch th*ch sao?
Đã bị bóc mẽ đến tận gốc rễ, chẳng lẽ không nên ngay tại chỗ xé toang mặt nạ, giống như trong vô số bộ phim kinh dị, khi quái vật không còn chỗ ẩn thân thì lộ ra nguyên hình mới phải chứ?
Hay là… cậu đã đánh giá quá cao tác động từ thân phận "người vợ" của mình đối với "Cố Luật Trì"?
Không đúng.
Nếu vậy thì làm sao giải thích được tất cả những chuyện xảy ra sau khi về đến biệt thự?
Chàng trai ngắm gương mặt đối phương, nhìn qua nhìn lại một hồi, cố gắng che giấu sự mong chờ hắn một lần nữa lộ ra diện mạo thật sự. Dưới vẻ lý trí, lạnh nhạt kia, trong đầu lại chất chứa những dòng suy nghĩ hỗn loạn khó gọi tên.
Chưa đợi Kỷ Tân hành động thêm gì, Cố Luật Trì đã hoàn hồn. Chỉ thấy hắn chậm rãi cúi mắt xuống, nhìn thân thể mà mình đang ký sinh, như thể lần đầu tiên nghiêm túc quan sát ở khoảng cách gần.
"Quả thật." Người đàn ông bất giác cau mày, mở miệng với giọng điệu chán ghét:
"Thân thể này yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn."
Kỷ Tân còn chưa kịp phản ứng, Cố Luật Trì đã tiếp tục một cách nghiêm túc:
"Dung lượng não nhỏ, độ cứng xương thấp, cơ bắp phân bố không cân đối, khả năng công kích, độ linh hoạt và sức chống chịu đều tệ một cách thảm hại."
"— Thật sự không xứng làm chồng em."
Đến tự bảo vệ bản thân còn khó, chứ đừng nói đến việc bảo vệ em.
Kỷ Tân nghẹn một hơi, không nhịn nổi mà hỏi lại:
"Khoan đã, tôi nói không phải Cố Luật Trì thật, mà là anh…"
Không xứng.
Sao câu chuyện lại trượt thẳng sang công kích nhắm vào đối tượng nhiệm vụ của cậu thế này?
Hay là… trước mặt hắn, cái tư tưởng khinh miệt toàn bộ nhân loại đã ăn sâu đến mức chẳng hề có lấy chút ý thức.
Kỷ Tân không đợi hắn nói thêm, ngoài cười nhưng trong không cười:
"Xem ra anh vẫn chưa hiểu. Trước kia tôi có thể chấp nhận tất cả những điều dị thường trong căn nhà này, kể cả trên người anh, là bởi tôi tin rằng chồng tôi — Cố Luật Trì thật sự — anh ấy chưa chết."
"Về một mặt nào đó, thân thể của gã quả thật có dấu hiệu sinh mệnh."
"…" Lần này, khi Kỷ Tân mở miệng, giọng đã pha chút tê dại:
"Có lẽ anh vẫn không hiểu. Cũng đúng thôi, anh vốn chẳng phải con người, làm sao hiểu được cái gọi là tình yêu giữa người với người?"
Buông nốt câu cuối, Kỷ Tân bắt gặp động tác hắn khẽ day mi tâm, bất giác kiêu ngạo ngẩng cằm lên.
Nói đến nước này rồi, hẳn phải hiểu ra rồi chứ.
Kỷ Tân dán chặt ánh mắt vào hắn, như thể muốn xuyên qua vẻ mặt thoáng bực bội kia để tìm ra chút gì đó khiến bản thân thấy hả hê.
Nào ngờ Cố Luật Trì hạ ngón tay xuống, ánh nhìn đáp lại lại sáng rực đến kinh ngạc.
"Tình yêu?" Hắn rốt cuộc cũng lên tiếng, nhưng tầm mắt lại hằn sâu nơi nửa th*n d*** người trước mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!