Khi mở mắt ra, Kỷ Tân phát hiện mình không hề ở trong đại sảnh của hệ thống. Trần nhà với phong cách trang trí vừa xa lạ vừa quen thuộc nhắc nhở cậu rằng: người chưa chết, nhiệm vụ cũng chưa kết thúc.
Vậy tức là, mình không bị thiêu chết trong ngọn lửa, cũng không bị Cố Luật Trì giết?
Nguyên nhân tại sao, cậu hoàn toàn không hiểu nổi.
Cố Luật Trì vì sao lại mang mình trở về phòng ngủ chính, cậu càng không muốn nghĩ tới.
Căn phòng nằm ở cuối hành lang tầng hai này vốn là phòng tân hôn của cả hai. Chiếc giường gỗ chạm khắc thủ công của Ý to một cách vô lý, cậu từng lén châm chọc rằng Cố Luật Trì đâu phải cưới một lần mười người tám người, việc gì phải sắm cái thứ chiếm hết cả diện tích như vậy.
Cuối cùng không ngờ có một ngày mình lại nằm trên đó.
Cậu nhíu mày, không có tâm trạng để trải nghiệm chiếc giường chạm khắc đắt tiền này. Tầm mắt đảo quanh căn phòng trống rỗng, rõ ràng chủ nhân căn phòng không có ở đây. Cậu vốn định ngồi dậy ra ngoài dò xét, nhưng ý nghĩ ấy lập tức bị bóp nghẹt—
Lại đến rồi, những ánh mắt giám sát dày đặc không kẽ hở.
Từng tận mắt thấy chân thân của Cố Luật Trì và những thứ ẩn nấp sau lưng hắn, khóe môi Kỷ Tân không tự chủ được mà run run. Đúng là ăn một lần nhớ mãi, ngay cả khi hắn không có mặt, bản thân vẫn bị giám sát từ mọi hướng, không một góc chết.
Chẳng bao lâu, trong mắt Kỷ Tân thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Bởi vì cậu không tìm thấy gì.
Rõ ràng ánh nhìn soi mói đã kín đặc đến mức khiến toàn thân khó chịu, nhưng chỉ bằng mắt thường, cậu lại chẳng thể nào phát hiện ra những thứ tua rua như dây leo kia.
Nghĩ tới thôi cũng khiến cả người nổi da gà.
Ai mà biết được mấy thứ đó có rơi xuống người mình hay không.
"Em tỉnh rồi."
Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của Cố Luật Trì, các đường nét trên gương mặt Kỷ Tân lập tức căng chặt. Cậu hoàn toàn không nhận ra đối phương đã lặng lẽ vào phòng từ lúc nào, thậm chí chẳng chắc có nên gọi hắn là "người" nữa hay không.
Hơn thế, khi ánh mắt giao nhau, khoang miệng Kỷ Tân bỗng dâng lên một vị tanh nồng, trong thoáng chốc, cả người như lại bị phủ chụp bởi cơn đau đớn khắc cốt ghi tâm.
"Uống đi."
Giọng điệu của người đàn ông khi nói vẫn thản nhiên, xa cách như thường, hoàn toàn không tương xứng với động tác đưa ly nước về phía cậu. Giọng điệu của hắn khi khuyên con người uống nước không giống như an ủi, mà giống như ra lệnh hơn.
Da đầu vốn đã căng cứng của Kỷ Tân càng thêm tê rần. Cậu cố ghì ánh mắt như chứa lưỡi dao, chuẩn bị bật ra một tràng cười lạnh thì lại bất chợt nghe thấy những âm thanh xột xoạt trầm đục vang lên:
"Kỷ Tân, cậu phải nghe lời hắn."
"Kỷ Tân, cơ thể con người cần nước."
"Kỷ Tân, hắn để tâm cậu."
Để tâm?
Chàng trai liên tục bị gọi tên đột nhiên nhìn chằm chằm vào trần nhà trống rỗng, đôi mắt sắc bén chưa bao giờ kiên quyết đến thế.
Cậu khinh thường liếc về phía đám tạp âm vang lên, lạnh lùng cười thầm: nếu sự đau đớn khắp cơ thể này chính là bằng chứng cho việc Cố Luật Trì "để tâm" đến mình, thì cậu chỉ có thể nói rằng, loại "để tâm" xuất phát từ một con quái vật chẳng phải người này, cậu không thể gánh vác nổi.
Khi cánh tay Cố Luật Trì đưa ly nước tới gần, Kỷ Tân nghiêng đầu né tránh, dựa nửa người vào đầu giường, khoé môi cong lên vẻ giễu cợt nhìn thẳng hắn.
Thế nhưng, người đàn ông vẫn giữ nguyên động tác một tay đưa ly, ánh mắt chăm chú dán chặt lên gương mặt con người, hàng mi không hề rung động dù chỉ một chút.
Không rõ nghĩ đến điều gì, Kỷ Tân chợt lóe lên tia sáng trong mắt, đón lấy ly nước trong tay hắn, rồi dưới ánh nhìn của đối phương, khẽ nhấp một ngụm.
Nhìn cảnh ấy, gương mặt cứng ngắc của Cố Luật Trì cuối cùng cũng thoáng lộ dấu hiệu buông lỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!