Cùng lúc đó, Kỷ Tân đang nắm chặt vô lăng, đường nét gương mặt sạch sẽ, thanh tú dưới ánh trăng sáng tỏ càng thêm rõ ràng, đẹp đến mức khó tin.
Chân cậu đạp ga, đầu ngón tay thỉnh thoảng gõ nhè nhẹ lên tay lái. Rõ ràng đang trong thời khắc bỏ trốn để sống còn, vậy mà khóe môi vẫn nhịn không được khẽ bật ra một tiếng cười khinh miệt.
Trong đầu nghĩ, đợi đến khi Cố Luật Trì bước ra khỏi phòng tắm, sắc mặt hắn sẽ khó coi đến mức nào? Liệu có phải ngay lập tức không kìm được mất kiểm soát mà lộ ra bộ mặt thật đã che giấu bấy lâu?
Nghĩ đến đây, trong lòng cậu thoáng dấy lên chút tiếc nuối: … Tốt xấu gì cũng coi như từng làm "vợ chồng" một thời gian, chuyện nên làm hay không nên làm thì ít nhiều cũng trải qua, vậy mà đến cuối cùng, ngay cả thân phận thật sự của đối phương cũng chưa từng thấy rõ.
Về phần những sinh vật hình dây leo màu đen kia, Kỷ Tân tin chắc và khẳng định: Chúng chỉ là một phần trong "cơ thể quái vật" của Cố Luật Trì, có thể tách khỏi bản thể, hóa thành vô số con mắt ẩn giấu trong bóng tối, lặng lẽ theo dõi cậu.
Nhưng đồng thời, chúng cũng trở thành yếu tố giúp cậu có thể thuận lợi thoát thân lần này —— Cố Luật Trì quá tự phụ. Bao nhiêu lần cậu cố tình hoặc vô tình thăm dò ngay trước mắt hắn, vậy mà hắn hoàn toàn không mảy may phát giác.
Nghĩ đến đây, trên mặt chàng trai bất giác ửng đỏ.
Đợi đến khi hơi nóng trên da dần hạ xuống bởi làn gió đêm, Kỷ Tân mới đưa ra kết luận cuối cùng: Cố Luật Trì tự cho rằng chỉ cần cùng cậu sống dưới một mái nhà, bản thân đã nắm toàn bộ cục diện, nên hoàn toàn buông bỏ việc giám sát. Nhưng nguyên nhân gần sát với sự thật hơn, e rằng là —— đối phương… vốn dĩ khinh thường việc giám sát cậu.
… Khinh thường sao?
Kỷ Tân siết chặt vô lăng, lưng thẳng tắp bất ngờ đập "bịch" một tiếng vào ghế da bò thủ công phía sau, âm thanh theo gió đêm gào thét vang lên trong tai cậu như một khúc khải hoàn ca.
Cuối cùng, tự do rồi!
Mặc dù, sự tự do này chỉ là tạm thời.
Sau khi tận mắt chứng kiến những điều bất thường tuyệt đối không phải của loài người trên người Cố Luật Trì, Kỷ Tân đã ngay lập tức chụp lại hình ảnh trong võng mạc truyền về hệ thống, thúc giục chủ hệ thống tiến hành tự kiểm tra lỗi bug trong thế giới này.
Giờ đây, chứng cứ đã rành rành trước mắt.
Bất luận kết quả cuối cùng của chủ hệ thống là gì, cậu cũng có quyền và nghĩa vụ tận dụng khoảng thời gian đệm này để bảo đảm an toàn cho bản thân.
Dù sao, nhờ đối tượng nhiệm vụ mà hễ nhắm mắt lại, trong đầu cậu toàn là cảnh tượng rùng rợn trong khu rừng kia, máu tanh đến mức khiến người ta đau thắt ruột gan. Nói không sợ, đó là nói dối. Nhưng nếu tiếp tục ở bên cạnh Cố Luật Trì, cậu e rằng đến bản thân đã chọc giận đối phương thế nào, chết ra sao cũng chẳng hay biết!
Ngay lúc xe sắp băng qua ngã tư thứ ba, đèn đường bất chợt lóe sáng một cái.
Rõ ràng trong lòng như đang bốc lửa, vậy mà Kỷ Tân lại cảm thấy trên người thoáng lạnh.
Ngẩng đầu lên, cậu phát hiện vầng trăng tròn khi nãy chẳng biết từ lúc nào đã khuyết đi một nửa, biến thành một lưỡi liềm lạnh lẽo treo lơ lửng trên cao. Nhìn kỹ lại, ngoài một đám mây đen bất ngờ dừng giữa trời, không thấy điều gì khác lạ.
Vẻ mặt Kỷ Tân không đổi, nhưng chân cậu lại vô thức đạp mạnh chân ga, sau tiếng rít gào chói tai, chiếc xe thể thao màu xanh lam biến thành một vệt mờ ảo…
Trên không trung, Cố Luật Trì lơ lửng như một bóng ma trong màn đêm, đôi mắt dõi theo vệt đèn sau màu đỏ kéo dài trên con đường, cuối cùng dán chặt vào phần th*n d*** của người trong xe — nơi bị bảng điều khiển che khuất.
Trong mắt hắn, hai chân thẳng tắp, cân đối và hoạt động tự nhiên của Kỷ Tân đại diện cho sự lừa dối và sỉ nhục vượt qua cấp bậc loài. Mỗi lần xương cốt và cơ bắp cậu phối hợp để đạp ga hay phanh đều khiến hắn thấy chướng mắt vô cùng!
Chỉ cần nghĩ đến cảnh người đó đứng lên khỏi xe lăn một cách dễ dàng bằng đôi chân của mình, cộng thêm vô số những lời ngon tiếng ngọt trong ký ức như đổ thêm dầu vào lửa, Cố Luật Trì không thể kiềm chế được toàn thân co giật, và cũng không thể ngăn được sát ý bùng lên như lửa dữ trong lòng –
Giết cậu ta! Giết cậu ta!
Kỷ Tân tuyệt đối không được thoát,
— Cậu ta phải do chính tay hắn kết liễu!
Dưới ánh đèn mờ ảo, Kỷ Tân liếc nhìn hàng cây bên đường, luôn có cảm giác những bóng cây với hình thù kỳ quái đó như các bóng ma nối tiếp nhau lùi lại nhưng vẫn dồn dập tiến tới.
Khóe miệng cậu khẽ nhếch một nụ cười mơ hồ.
Phải chăng vì sống chung dưới một mái nhà với Cố Luật Trì quá lâu, nên nhìn đâu cũng thấy không ổn?
Sau một cú bẻ lái ngoạn mục, Kỷ Tân gạt bỏ sự tự giễu trong lòng, con đường phía trước bằng phẳng đến mức có thể nhìn thấy tận cùng. Đôi mắt cậu sáng lên, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, chân ga đạp hết cỡ, sau một tiếng rít sảng khoái, cậu dường như đã thấy được một cuộc đời tự do và thênh thang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!