Chương 12: Bỏ mũ giáp chạy lấy người.

Cơn mưa rào mùa hè ở Hải Thị cứ như trò đùa của ông trời, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Ánh mắt Kỷ Tân lạnh lẽo đến đáng sợ, cậu nghi ngờ trận mưa này chẳng khác nào đồng hồ đếm ngược chỉ dành riêng cho khán giả là mình:

Khoảnh khắc mưa tạnh, tất cả cảnh tượng ghê rợn trước mắt bỗng chốc tan biến, lùi dần về phía sau, để lộ ra một con đường lát đá thông ra thế giới bên ngoài, như mây mù vừa mới tản đi.

Toàn thân ướt sũng, đến chính Kỷ Tân cũng chẳng phân biệt được đâu là mồ hôi, đâu là mưa. Mái tóc nhỏ nước dính chặt trên trán, cậu siết chặt nắm tay, lần đầu tiên trong đời hận không thể để đôi mắt này vĩnh viễn mù lòa — thảm cảnh của mẹ con Phó Linh Linh đã khắc sâu vào trí nhớ, cho dù hiện trường biến mất, cậu cũng chẳng thấy nhẹ nhõm hay thanh thản chút nào.

Ngay cả bản thân Kỷ Tân cũng không nhận ra rằng những khiếp sợ và phẫn nộ kia hòa trộn vào, ngược lại thành sự trấn tĩnh và bình thản ẩn dưới vẻ ngoài như đang hoảng loạn. Khi gạt mái tóc ướt sang một bên, cậu để lộ đôi con ngươi đen nhánh ánh lên tia sáng lạnh, tựa như mang sức mạnh thu hồn đoạt phách—

Cảm giác bất cam cùng cố chấp mãnh liệt trong tim bị khơi dậy.

Mi mắt cụp xuống, trên gương mặt tái nhợt hiếm khi hiện ra dấu vết tức giận, Kỷ Tân gần như không chút do dự quay xe lăn, lao về hướng biệt thự, cậu chuẩn bị trở về tiếp tục chờ đợi, nóng lòng muốn tận mắt nhìn xem người đang cùng mình sống chung dưới một mái nhà... rốt cuộc là thứ quái vật gì.

Thậm chí, cho dù phải trả bất cứ cái giá nào.

Con đường trở về vì những chờ mong mơ hồ mà kéo dài vô tận. Nhưng khi cánh cổng quen thuộc sừng sững ngay trước mặt, Kỷ Tân vẫn khựng lại. Tim cậu đập thình thịch, cảnh tượng đẫm máu trong khu rừng nhỏ lại bất ngờ lóe lên trong đầu.

Theo bản năng rụt ngón tay lại, Kỷ Tân chần chừ:

Trời mới biết liệu người xui xẻo tiếp theo bị biến thành phân bón hoa thịt người và mọc cùng rễ cây có phải là chính cậu không?

Mà chỉ một thoáng chần chừ, tiếng mở cửa bất ngờ vang lên khiến gương mặt nhìn điềm tĩnh của Kỷ Tân lại méo mó thêm lần nữa.

"Anh—"

Cậu cố gắng dùng hơi trong bụng để phá vỡ sự nghẹn lại ở cổ họng, gắng gượng chắp vá lên mặt nụ cười dịu dàng xen lẫn chút nghi hoặc:

"Sao... anh lại về rồi?"

Đập vào mắt là khuôn mặt lạnh lùng, điềm tĩnh của Cố Luật Trì phiên bản con người.

Dáng vẻ hắn như thường, điềm nhiên tiến lên, hoàn toàn trái ngược với tất cả những kịch bản Kỷ Tân từng hình dung khi gặp lại đối phương, từ thời điểm, cách thức, hay bối cảnh đều khác biệt hoàn toàn.

Rõ ràng trong lòng bàn tay đã túa đầy mồ hôi lạnh, Kỷ Tân vẫn liều lĩnh nghiêng đầu, cố nhìn về phía sau lưng người đàn ông. Nhưng dáng hình cao lớn của hắn đã chắn hết ánh sáng, khiến cậu chẳng thể nhận ra được điều gì khác thường.

— Làm sao có thể?!

Một cách vô thức, trong lòng Kỷ Tân thoáng qua một tia thất vọng khó hiểu.

Ngay khi cậu thu hồi ánh mắt, nhìn lại khuôn mặt không có một chút sơ hở nào của Cố Luật Trì, cậu lại đột nhiên mơ hồ nhìn thấy một tia nghiên cứu và kỳ vọng đầy ẩn ý chợt lóe lên từ đôi mắt quá đỗi quen thuộc đó.

Chỉ một khe hở nhỏ bé ấy thôi đã đủ khiến hơi thở của Kỷ Tân chậm mất nửa nhịp:

Người đàn ông hiển nhiên biết rõ mọi chuyện, hắn muốn xuyên qua đôi mắt cậu để vạch trần lớp ngụy trang mong manh còn sót lại. Hắn từ trên cao nhìn xuống, nhìn thấu nhưng không nói ra, bình tĩnh chờ đợi con mồi tự xé toạc bộ mặt thật và dâng hiến bằng cả hai tay... hoàn toàn giống với động cơ của trò "quỷ đả tường" vừa diễn ra!

Nghĩ đến đây, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng Kỷ Tân, toàn thân cậu ngay lập tức chìm trong nỗi sợ hãi chân thật hơn bao giờ hết.

Dường như có thứ gì đang lặng lẽ cảm nhận nhịp tim cậu ngày một tăng nhanh.

Một cách kỳ lạ, tai mắt Kỷ Tân trở nên sáng tỏ lạ thường—

Những tạp âm vụn vặt, ầm ì trầm thấp lại vang lên:

"Kỷ Tân, tim cậu đập nhanh quá."

"Kỷ Tân, cậu biết mình sai chưa."

"Kỷ Tân, cậu phải ngoan."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!