Chương 11: Hiện tượng quỷ dị đẫm máu.

Lời nói của chàng trai vừa rơi xuống, những ánh mắt ẩn nấp trong các góc tối tăm của căn phòng lập tức trở nên quái dị. Đám bóng đen trong chốc lát không phân rõ được rốt cuộc Kỷ Tân đang thì thầm tự nói với bản thân, hay là cuối cùng cậu đã phát hiện ra điều gì. Chúng chỉ biết trong cơ thể như có thứ gì đó "thình thịch" nhảy loạn, suýt nữa thì không kìm nổi mà lộ ra nguyên hình…

Ánh mắt của Cố Luật Trì, kẻ đang thu toàn bộ động tĩnh trong biệt thự vào đáy mắt khẽ lóe lên. Người vợ của hắn thoáng chốc lại biến thành con cừu nhỏ ngoan ngoãn vô hại, những cảnh tượng trước đó tựa như ảo giác.

Sau khi con người nói câu "Em nhớ anh", khóe môi vẫn giữ nguyên đường cong, chẳng chịu hạ xuống. Nghe qua tưởng như lời nhớ nhung thật lòng kia chỉ là nói với bức tường, nhưng Cố Luật Trì lại có cảm giác ánh mắt của Kỷ Tân đã xuyên qua bức tường đó, tươi cười rơi thẳng lên khuôn mặt hắn.

Giống như ánh mắt của tất cả những người đang yêu, tập trung, thành kính và chung thủy.

Trái tim Cố Luật Trì không kiểm soát được mà co thắt lại, rất nhanh sau đó lại được lấp đầy bởi một cảm xúc vừa quen thuộc vừa xa lạ. Trong khoảnh khắc thất thần, hắn vô thức biến trở lại hình dáng của người đàn ông, và ngay khi vành tai khẽ run rẩy, hắn cảm thấy lần này tiếng Kỷ Tân gọi hắn rất khác, đặc biệt… ngọt ngào.

Tuy nhiên, đôi môi mềm mại và căng mọng đó khi mím lại sắc bén hơn cả lưỡi dao. Biểu cảm lạnh lùng của Kỷ Tân trước đó bỗng "ầm" một tiếng nổ tung trong đầu người đàn ông, Cố Luật Trì không thể kiểm soát được biểu cảm trên khuôn mặt, lông mày nhăn lại thành một chữ xuyên () dữ tợn, ánh tình hiếm hoi nơi đáy mắt chớp mắt đã tắt lụi.

—— Em ấy lại đang diễn trò.

—— Em ấy vẫn muốn lừa ta.

Chỉ là người đàn ông không hiểu, tại sao trái tim hắn lại vẫn đập loạn nhịp như vậy.

Lại là cảm giác bồn chồn khó chịu này...

Một tia lạnh lẽo lướt qua đáy mắt Cố Luật Trì, hắn nhận ra rằng việc để Kỷ Tân sống dường như là một quyết định sai lầm.

Sự biến đổi trên thân hình và vẻ mặt hắn quá đỗi đột ngột. Lúc đôi chân Cố Luật Trì chạm đất, Phó Linh Linh, người vẫn còn thoi thóp chút hơi tàn, trợn trừng hai mắt, ánh nhìn hoảng hốt không cách nào rời đi. Bà ta cố gắng kìm nén xúc động muốn gào khóc, mặc cho tim đập như muốn nổ tung. Trên gương mặt vốn luôn trát phấn tô son giờ đã chằng chịt những đường gân máu, nhưng dù vậy biểu cảm sợ hãi méo mó cực điểm kia vẫn bị người đàn ông bắt trọn.

Cố Luật Trì đỡ trán, nghiêng đầu liếc nhìn người đàn bà, ánh mắt khinh thường hệt như đang nhìn con kiến sắp chết ven đường.

Hắn khẽ nhúc nhích đầu ngón tay, sợi trói buộc trên người Phó Linh Linh lập tức siết chặt thêm vài phần. Cơ bắp toàn thân bà ta gồng lên vì huyết mạch c*ng tr**ng. Toàn thân chỉ còn lại những mạch máu nổi rõ ràng đang vùng vẫy đập loạn…

Động tác trên tay người đàn ông bỗng khựng lại.

Cách đó không lâu, bàn tay hắn cũng từng đặt trên chiếc cổ mềm mại và dẻo dai của chàng trai. Đến giờ, đầu ngón tay dường như vẫn còn cảm nhận được động mạch cổ ấm áp, đập mạnh và đầy sức sống dưới lớp da mịn màng của Kỷ Tân.

Đôi mắt Cố Luật Trì đang cụp xuống đột nhiên mở ra, lóe lên một tia sáng đỏ kỳ lạ, thậm chí vì phấn khích mà hắn bắt đầu nuốt nước bọt liên tục không tự chủ:

Những hành động lấy lòng, thân mật, những lời đường mật của Kỷ Tân liên tục tái hiện trong đầu, nhưng tất cả những điều này chẳng qua là dựa vào thân phận đặc biệt —- "người vợ" trên danh nghĩa của cơ thể con người này mà không có chút sợ hãi.

Ngay từ đầu đến cuối, cậu chưa từng phải chịu bất cứ hậu quả nào vì dám lừa dối. Cậu cũng chưa từng thực sự trải qua nỗi sợ hãi chân chính!

Nghĩ rõ điều này, ánh mắt Cố Luật Trì càng thêm rực sáng, thân thể không kiềm được mà khẽ run rẩy. Tựa như từ đầu đến chân đều bị một loại chờ mong quái dị lấp đầy, phồng lên to hết cỡ.

Đến đây, yết hầu người đàn ông vì ngứa khô khó nhịn mà bật ra một tiếng thì thầm trầm thấp:

"——Kỷ Tân, con người không ngoan thì phải nhận lấy trừng phạt xứng đáng."

"——Còn bà ta, chính là lời cảnh cáo cuối cùng tôi dành cho em."

Giây tiếp theo, bóng đen sau lưng hắn ào ạt phun trào, dữ dội lao về phía người phụ nữ toàn thân vẫn còn đang co giật…

Kỷ Tân đã ngồi ngẩn ra trong phòng khách khá lâu. Cậu nghiêng tai lắng nghe hồi lâu, phía cửa vẫn chẳng truyền đến bất cứ động tĩnh nào, ngay cả những tiếng vo ve khe khẽ vừa nãy cũng tan biến mất.

Trong tòa biệt thự rộng lớn, chỉ còn lại tiếng hô hấp rõ ràng của chính mình.

Đã từng trải qua vô số "ảo giác", chàng trai chẳng còn thấy lạ lẫm. Cậu im lặng nín thở, thần kinh căng chặt. Trực giác mách bảo, tất cả những hiện tượng quái lạ này đều không thoát khỏi mối liên quan với Cố Luật Trì.

Lúc này, cách tốt nhất chính là kiên nhẫn chờ đợi.

Thế nhưng, theo thời gian trôi qua, hơi thở của Kỷ Tân lại dần dần trở nên dồn dập.

Tim cậu cũng vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!