Chương 10: Hắn đang nhìn cậu.

Phó Linh Linh che mũi, như thể chịu sự sỉ nhục lớn nhất trong đời, bước đi loạng choạng trên đôi giày cao gót mà vẫn không ngừng quay đầu chửi rủa, còn không quên trách mắng con trai vì sao hôm nay ra ngoài không nhắc bà xem ngày tốt.

Chiếc xe mới thay vừa đến cổng khu dân cư cũ nát đã chết máy, hại bà phải lảo đảo đi bộ nửa ngày trời. Trớ trêu thay, khu biệt thự cũ kỹ này mật độ dân cư lại cực thấp, đi suốt dọc đường chẳng thấy bóng người, trái lại gặp vô số cây cối hình thù kỳ quái.

Cố Vũ Hâm co rụt cổ, định tiến lên đỡ mẹ, lại bị bà ta hất tay gạt ra.

Đôi mắt gã đảo loạn đầy bất an, hai bàn tay chỉ vừa khẽ lướt qua vạt áo mẹ đã không biết nên đặt ở đâu. Nhiều lần định mở miệng, nhưng đều nuốt ngược xuống.

Mãi đến vài phút sau, Cố Vũ Hâm cứng ngắc xoay cổ, quả nhiên — cái cây bàng lá to cổ quái, trên nhánh còn treo ổ chim, lại lần nữa đập thẳng vào tầm mắt…

Đôi chân gã lập tức mềm nhũn, toàn thân như rơi tõm vào nước đá, gần như đứng không vững. Khuôn mặt gã tái nhợt, run rẩy chỉ về phía trước:

"Mẹ… mẹ có cảm thấy… cái cây này… chúng ta đã đi ngang qua rất nhiều lần rồi không?"

Tiếng giày cao gót bước trên mặt đất bỗng dừng lại.

Phó Linh Linh đột ngột quay người lại, chưa kịp trách mắng đứa con trai nghi thần nghi quỷ, tầm mắt vừa chạm đến một thứ gì đó, đôi mắt bà dán chặt vào hướng ngón tay của Cố Vũ Hâm, toàn thân bỗng run rẩy không ngừng, cái miệng bình thường sắc bén giờ đây một câu cũng không thốt nên lời.

"Áaaaaaa——!"

Rất nhanh, tiếng gào thét thảm thiết xé tim phổi vang lên từ nơi hai mẹ con ngã ngồi bệt xuống đất…

Trong biệt thự, hai tay Kỷ Tân ôm lấy mặt. Hít sâu mấy hơi cậu mới cảm thấy cái đầu suýt thiếu oxy dần trở nên tỉnh táo. Dường như theo một loại ăn ý mơ hồ, những tiếng vo ve như hàng vạn lời thì thầm giống thủy triều thoái lui.

Ngoài việc Cố Luật Trì đã lao ra khỏi nhà, mọi thứ vẫn như thường.

Thế nhưng, khi bàn tay Kỷ Tân buông xuống, khuôn mặt lộ ra lại hoàn toàn khác — đuôi mắt vốn luôn cong cong nay vô thức duỗi thẳng, ánh mắt cũng trở nên lạnh nhạt xa cách. Khi không còn biểu cảm nào, đường nét giữa chân mày càng toát lên vẻ cao ngạo và băng lãnh. Từ xa nhìn lại, thân ảnh gầy gò thẳng tắp ngồi một mình trên xe lăn, đơn bạc mà nổi bật, không còn dáng vẻ nịnh bợ lấy lòng, chỉ khiến người ta thấy một khối băng ngọc khó mà tan chảy.

Ánh mắt Kỷ Tân rơi xuống vai mình, nơi vừa bị người đàn ông kia chạm vào. Cậu tò mò kéo cổ áo, tỉ mỉ xem xét rồi dường như vẫn chưa thấy đủ, tiện tay lấy gương soi. Cằm hơi ngẩng, quả nhiên trên làn da để lại năm dấu vết ngón tay hằn rõ.

"Hít——"

Khẽ hít mạnh một hơi, Kỷ Tân ném phắt chiếc gương, cau có lấy tay chà xát vết bầm. Động tác chẳng khác nào tự hành hạ chính mình, đau đến mức cơ mặt co giật. Cuối cùng cậu nghiến răng mắng:

"Đ* c*m th*, quả nhiên không phải người."

Vừa dứt lời, chàng trai mới nhận ra mình đã nói trúng sự thật. Cơn đau xé gan xé ruột ấy rốt cuộc cũng kéo suy nghĩ hỗn loạn trở về tỉnh táo. Cậu thử đem mọi hành vi kỳ quái của "Cố Luật Trì" xâu chuỗi, liên tục suy diễn. Kết quả khiến sắc mặt càng lúc càng tệ…

Lúc này, ở một góc khuất ngoài tầm chú ý của Kỷ Tân, mấy bóng đen lặng lẽ quét ngang dưới tủ gỗ chạm khắc hoa văn. Những nhánh thô nhám tựa như dây leo đã nhịn không nổi, nôn nóng khua động lớp màng vảy, lặng lẽ luồn qua thảm và sàn gỗ, bò sát tới tận chân xe lăn — đây là lần chúng tiến gần con người nhất!

Những lớp màng vảy phủ trên dây leo há mở dữ tợn, giống mang cá rời nước không ngừng giãy giụa. Chỉ có điều, số lượng quá nhiều, tiếng phập phồng đồng loạt vang lên, nghe qua tựa tiếng nức nở quái dị, tinh thần không tốt, nhưng nghe kỹ hơn thì lại giống như... quá phấn khích:

"Kỷ Tân, cậu càng thơm hơn rồi!"

"Kỷ Tân, bây giờ hắn không ở đây—"

"Kỷ Tân, cậu có thể nhìn tôi không?"

Thậm chí, có kẻ liều lĩnh bò thẳng lên giày chàng trai. Dây leo thô ráp lạnh lẽo tựa rắn dài, dịu dàng quấn lấy từng chút một, hướng đến mục tiêu cuối cùng — cổ chân trắng nõn tinh xảo của con người. Nhưng khác hẳn mọi khi, nó lại co chặt lớp màng vảy, như thể nín thở, mỗi tấc tiến tới đều mang theo ý chí liều chết.

Trong phòng đột nhiên nổi lên một cơn gió lạnh, Kỷ Tân bị thổi đến bất ngờ, đầu ngón tay cậu co lại, trực giác mách bảo có một luồng hơi lạnh từ dưới chân ập đến. Theo phản xạ, Kỷ Tân vén chiếc chăn mỏng trên đùi lên, khi cúi đầu nhìn xuống, tim cậu lại đập mạnh:

Dưới chân cậu, ngoài sàn nhà sáng bóng, không có bất cứ thứ gì khác. Cảm giác lạnh lẽo thoáng qua kia dường như chỉ là ảo giác.

Chàng trai nhíu mày, vậy cơn gió lạnh từ đâu ra?

Gần như cùng lúc đó, tai cậu tê rần — lại là những tiếng vo ve như khóc than chui thẳng vào màng nhĩ:

"Kỷ Tân, hắn đã phát hiện ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!