"Tân Tân à! Chồng con chết thật rồi sao?"
Vừa nhấc điện thoại lên, ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng sấm chớp giật.
Lưng Kỷ Tân cứng lại trong chốc lát, cậu hơi nghiêng đầu, đưa điện thoại ra xa hơn.
Ngô Sơ Mai – người xưa nay không làm gì mà không có lợi, tiếp tục gào lên:
"Mới cưới được mấy ngày mà đã bắt con thủ tiết, nhà họ Cố dù sao cũng là nhà giàu, tiền bồi thường tính thế nào? Tài sản thừa kế chia ra sao? Tân Tân, dù con không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho mẹ chứ!"
"Loảng xoảng!"
Bàn tay đang đỡ vali của chàng trai bỗng mất lực, chiếc nắp vali bằng da bật ngược ra sau, đập thẳng xuống sàn.
Quần áo vừa xếp gọn gàng rơi vãi khắp nơi, thật sự là một mớ hỗn độn.
"Tân Tân, con... có sao không?"
Đầu dây bên kia hiếm khi trở nên hoảng hốt, giọng cũng không còn chói tai như ban đầu:
"Mẹ biết con gả vào nhà họ Cố không dễ, chồng con... nó đi đột ngột quá, mẹ cũng chỉ muốn con có cuộc sống sung túc hơn, chân của con..."
"Đừng nói nữa." chàng trai hít hít mũi, giọng nghẹn lại.
"Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, giờ nói gì cũng còn quá sớm."
Nghe thấy tiếng nức nở rõ rệt, Ngô Sơ Mai thầm kêu không tốt.
"Kết quả không phải đã đăng lên báo rồi sao? chẳng lẽ con cứ muốn thủ tiết đến già-—"
Chưa kịp khuyên thêm một câu, Kỷ Tân đã cúp máy.
Ai mà ngờ được chàng trai ngồi trên xe lăn lại chỉ đảo mắt, không hề có chút nước mắt nào, thậm chí còn không thể kìm được khóe môi đang nhếch lên, cứ như những lời vừa rồi chỉ là ảo giác, còn Kỷ Tân chỉ là một người ngoài cuộc không liên quan.
Cậu đâu có chút nào giống người vừa mất chồng?
Kỷ Tân đưa tay trái lật úp bức ảnh cưới hời hợt của mình và Cố Luật Trì xuống bàn, thở phào một hơi.
Ngay sau đó, một tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong lòng cậu—-
"Nhiệm vụ hoàn thành."
Ở thế giới này, pháo hôi chuyên nghiệp Kỷ Tân đóng vai một kẻ l**m cẩu* hèn mọn trùng tên trùng họ với cậu, dù bị người khác, đặc biệt là Cố Luật Trì khinh thường, cậu vẫn không hề bận tâm mà vẫn yêu một cách chân thành.
(* "l**m cẩu" (hay còn gọi là thiểm cẩu) là tiếng lóng phổ biến trên mạng xã hội, dùng để chỉ một người (thường là nam giới) yêu đơn phương mù quáng, bám theo và làm mọi thứ để lấy lòng đối phương một cách hèn hạ, dù biết rõ không được đáp lại, giống như hành động luồn cúi, làm trò để được "chủ" ban phát sự chú ý. Từ này mang sắc thái miệt thị, mỉa mai những người thiếu lòng tự trọng trong tình cảm, tương tự với từ "simp" trong tiếng Việt. )
Ngoài sự chuyên nghiệp trong diễn xuất, Kỷ Tân từ tận đáy lòng cảm thấy sự kiêu ngạo của Cố Luật Trì chẳng đáng một xu, lý do rất đơn giản—
- Thiên tài khảo cổ, viên ngọc sáng trong giới học thuật mà người ngoài nhìn vào cứ ngỡ là vô địch này, cũng chỉ là một trong số những kẻ si mê nhân vật chính thụ mà thôi.
Hắn sớm muộn gì rồi cũng chết.
Mọi thứ diễn ra đúng theo sự sắp xếp của hệ thống: Kỷ Tân tốn hết tâm tư để trèo lên vị trí cao, rồi ngay đêm tân hôn Cố Luật Trì lên đường đến hiện trường khảo cổ. Sau đó, hắn hy sinh để cứu nhân vật chính thụ, trở thành một hòn đá lót đường hoàn hảo cho sự trưởng thành của dàn nhân vật chính.
Trải qua quá nhiều thế giới và chứng kiến đủ loại "đá lót đường" lòng trắc ẩn của cậu sớm đã tê liệt. Là một pháo hôi chuyên nghiệp, bản thân cậu cũng chỉ là một công cụ được sắp đặt, bị định đoạt số phận và cái chết ở mỗi thế giới. Thương tích và cái chết không còn xa lạ gì với Kỷ Tân. Chấp nhận nhiệm vụ, hoàn thành nó, và tận hưởng sự yên bình hiếm hoi trước khi thế giới tiếp theo đến, đã trở thành một thứ xa xỉ quý giá nhất.
Cậu ngồi trên xe lăn, hơi khó khăn cúi người về phía trước, những ngón tay thon dài, trắng nõn ấn vào chiếc kẹp kim loại trên vali. Đầu ngón tay run rẩy để lộ sự háo hức và phấn khích đang trào dâng trong lòng cậu.
Người chồng của cậu đã chết. Kể từ hôm nay, cậu cuối cùng đã được tự do.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!