Vì vừa rồi lại có một đợt giá trị nhân khí của truyện tranh tăng vọt, 777 mới chỉ vừa viết xong mấy chữ then chốt trong cuốn sổ nhỏ "Chiến lược tăng giá trị nhân khí cho ký chủ truyện tranh" như: "quần tây màu xám đậm, áo sơ mi lụa đen, giày da dê đỏ mềm, khí chất lạnh lùng bức người"… thì sau lưng đã nghe thấy giọng của Tần Túc. Nó không nghĩ nhiều, liền theo phản xạ đáp lại, hoàn toàn không nhận ra rằng bản thân đã vô thức bị Tần Túc "tẩy não".
Chẳng mấy chốc, Tần Túc nhìn thấy giao diện trước mặt hiện lên vài dòng ngắn gọn màu xanh :
"Họ tên: Tần Túc
Ảnh chụp: giấy chứng nhận đính kèm. jpg
Chiều cao: 1m90
ID thân phận: QS11111
Giới tính: ?
Bối cảnh: ?"
"......"
Hệ thống mà trường quân đội số 4 sử dụng ban đầu hóa ra chỉ là bản thử nghiệm sơ khai, dùng để giới thiệu sơ lược. Chưa đến một giây sau đã quét xong thông tin của Tần Túc khiến 777 thở phào nhẹ nhõm.
Cũng đúng như anh đã đoán. Ngay từ khi vừa xuyên tới thế giới này, hệ thống hiện ra trước mắt anh những dòng ký hiệu loằng ngoằng kỳ quặc, hóa ra chính là hàng lậu bị hệ thống "giấu nhẹm" mang theo.
Thật ra lý do khiến anh nhanh chóng rời khỏi khi nãy, ngoài chuyện quá bận, còn có phần "muốn tránh né". Trước lễ nhập học, anh chỉ nhớ kỹ thông tin của những nhân vật quan trọng trên sân khấu. Còn những học sinh ngồi xung quanh anh, thông tin lại nhớ rất mù mờ.
Để tránh gặp phải Omega nào đó rồi lỡ lời, nói sai một chút là lộ, anh chỉ có thể giả vờ lạnh lùng rời đi cho an toàn.
"Không tồi."
Tần Túc nói ra câu ấy, trong đầu lại bất chợt nhớ đến Tuyên Cảnh Tịch trên sân khấu đang thuyết trình. Mỗi lần quang não trình chiếu giao diện, đều thay đổi theo ý nghĩ của cô. Lông mày khẽ nhướng, anh không dùng tay bấm nút "x" ở góc phải trên giao diện, mà thử nghĩ trong đầu câu lệnh: "Đóng giao diện tư liệu."
Giao diện lập tức đóng lại.
Tần Túc: "......"
Anh lại xác nhận thêm 1 lần nữa, hệ thống của anh tuy đơn giản, nhưng chỉ cần dám gạt nó, nó sẽ tin ngay. Anh bảo hệ thống là "quang não" của mình, vậy mà nó thật sự tin luôn và còn toàn tâm toàn ý hoàn thành vai trò đó. (Edit: ảnh ít có ác..)
Lúc này, 777 vẫn còn đang đợi ký chủ ra lệnh sửa thông tin, không ngờ lại thấy Tần Túc trực tiếp… đóng luôn giao diện.
Với tấm lòng thiện chí, hệ thống lên tiếng nhắc nhở:
[Không cần tôi sửa tư liệu à? Trước đây các ký chủ đều vì muốn thành " đại lão thần bí" nên thường bảo tôi thêm vào mấy dòng kiểu "hậu duệ hoàng thất ", "con cháu nhà quý tộc nọ", "con riêng gia tộc kia"… Chỉ nghe thôi cũng khiến người ta thấy kính nể, áp đảo người khác ngay lập tức luôn.]
Các ký chủ từng nói rằng, trong trường quân đội hội tụ đầy đủ các công dân từ vô số tinh cầu, tinh cầu nào cũng có hoàng thất quý tộc. Ai mà có thời gian điều tra thật giả? Lừa được ai thì thì lừa thôi.
Tất nhiên, hệ thống chỉ có thể "sửa tư liệu", chứ không thể thay đổi bối cảnh thật sự của ký chủ. Nếu bị bóc mẽ thì hậu quả, ký chủ tự gánh. (Edit: "….")
"Không cần." Tần Túc từ chối.
Chỉ một dòng "ghi chú" thôi cũng đủ gợi nên nhiều điều, nó không chỉ mang nghĩa là có vô số khả năng, mà ở một góc độ khác, còn ám chỉ việc "bối cảnh của nhân vật quá sâu, đến mức không thể tra ra bất kỳ thông tin cụ thể nào". Đây là một cách mở rộng không gian cho tương lai, tạo điều kiện để bất kỳ ai, cũng có thể lấp vào đó những sự thật mơ hồ.
Trước khi mọi chuyện đi đến hồi kết, ngay cả bản thân Tần Túc cũng không thể chắc chắn rằng, sau này trong phần tư liệu để trống ấy, rốt cuộc sẽ được viết thêm điều gì vào.
Nếu quá chi tiết, thêm vài dòng không cẩn thận, chẳng khác gì đeo xiềng xích cho mình. không chỉ cản trở năng lực phát huy, mà còn gia tăng nguy cơ bị bại lộ.
Ánh mắt Tần Túc lướt qua giao diện. Lúc này, ở góc trên bên phải là đồng hồ đếm ngược sinh mệnh: 4827 phút 16 giây.
Điều đó có nghĩa: ít nhất trong ba ngày tới, anh không cần lo đến chuyện… tử vong.
Với mục tiêu rõ ràng là trở về ký túc xá, Tần Túc nhớ lại những gì mình nghe lén được trong buổi lễ nhập học. Anh thử lên tiếng với hệ thống:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!