[Định mệnh! Ngàn dặm nhân duyên chỉ một lần bị thương dẫn dắt? Duyên phận, thật sự là không nói trước được ~@ôn thần]
[Hạ Ôn Viễn: ….]
[Sự thật chứng minh, Âu hoàng thì sao chứ, kết quả vẫn phải xem ai xui xẻo hơn…Khụ khụ, không đúng, là xem thực lực.]
[Bảo bảo số 1 và Hạ Mục Chi: Xui xẻo? Biết lễ phép không đó?]
……
Tần Túc: "......?"
Không như mong muốn, càng sợ điều gì thì điều đó càng dễ đến, định luật Murphy quả thật không lừa người.
Thực lực của vai chính, tất nhiên không thể xem thường.
Lỡ như anh thua...
Không. Tần Túc lập tức phủ định ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu.
Anh không thể thua.
Cho dù đối thủ là vai chính, cho dù có nguy cơ bị fan vai chính chán ghét, cho dù phải duy trì hình tượng không sụp đổ.
Anh cũng nhất định phải đi theo kế hoạch ban đầu trở thành người mạnh nhất.
Bị mắng...
Cũng chỉ là làn đạn, vẫn có thể tăng giá trị sinh mệnh.
Cùng lắm thì lúc bị mắng, anh không xem làn đạn bình luận là được.
Nếu đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị mắng, vậy thì... đơn giản là lợi dụng luôn vai chính, lại kiếm thêm một đợt cọ "nhiệt độ" đi.
Sau khoảnh khắc suy nghĩ ngắn ngủi, Tần Túc cảm thấy bầu trời u ám đã quang đãng, anh lại có thể rồi.
Tần Túc cẩn thận dời ánh mắt, dừng lại ở trên người Hạ Mục Chi đang ẩn mình trong lớp nguỵ trang sâu.
Phần lưng lộ ra bốn phiến cánh màu xanh lục ánh lên huỳnh quang, gồm hai cánh lớn, hai cánh nhỏ hẹp dài.
Trên cánh là những hoa văn rối loạn nhưng rõ ràng như mạch máu, sắc nhọn như vòi hút.
Trên đỉnh đầu là hai xúc tu mảnh dài, giống như "bọ cánh cứng" trong thế giới hiện thực.
Bốn chân giống như muỗi, hẹp dài nhưng hai bên mọc răng sắc bén, phần thân giữa là thân muỗi điển hình, bao phủ bởi lớp vảy cực nhỏ...
Hiện tại Hạ Mục Chi, trong mắt Tần Túc, chính là một con muỗi diễm lệ khổng lồ, cao khoảng 3 mét rưỡi.
Đứng trước mặt nó, Tần Túc vốn nên cảm thấy sợ hãi vì bản thân quá mức nhỏ bé, nhưng khi thấy nó cầm súng laser trong tay, tâm trạng căng thẳng của anh bỗng giảm đi không ít.
Từ trước tới nay, anh vẫn luôn thấy trùng tộc sử dụng vũ khí là vô cùng kỳ dị.
Việc đám sâu cầm vũ khí trên tay, luôn nhắc nhở Tần Túc rằng: đây là sâu được ngụy trang ra.
Điều đó khiến anh dù đang diễn, cũng không giống như lúc đối mặt trực tiếp với các loại trùng tộc khác, không có bất kỳ hành động ngước nhìn nào.
Mà là nhìn thẳng.
Dáng vẻ của Tần Túc lúc này đang nhìn thẳng, tạm thời án binh bất động, cosplay vai trò đại lão.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!