Căn bản không biết sau khi bước vào đó, sẽ gặp phải tình huống như thế nào.
Dù Tần Túc hấp dẫn phần lớn sự chú ý của mọi người.
Nhưng ngay khi tiếng Đoạn Lâm vừa dứt, vô số học sinh mạnh mẽ dời sự chú ý của mình trên người Tần Túc.
Tất cả đồng loạt hít sâu mt hơi, dựa theo quy tắc nghiêm túc chuẩn bị cho chính mình.
Dù gì thì lần đầu bọn họ tiến vào khu vực chiến trường mô phỏng cũng không thể điềm tĩnh, bình thản như Tần Túc được.
Tần Túc không chỉ có kiến thức phong phú về mặt vũ khí, mà thậm chí đã từng có kinh nghiệm thực chiến đối mặt với Trùng tộc.
Đa số học sinh đều mang tâm trạng thấp thỏm bước tới sát khu vực mô phỏng.
Căng thẳng đến mức như thể có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
[ Bắt đầu rồi! Không biết lát nữa chúng ta sẽ được nhìn thấy cảnh tượng gì đây? Liệu có giống với hình ảnh các học sinh từng xem qua? Hay là chỉ có thể thấy được bằng mắt thường? ]
[ Mặc kệ, lát nữa biết ngay thôi! Vẫn là nhìn xem Túc Bảo nhà chúng ta, bình tĩnh tự nhiên, bộ dáng thật tự tin! ]
[ Mục Bảo khẩn trương đến mức cổ họng cũng muốn cuộn lại, dáng vẻ đó nhìn thật gợi cảm! ]
......
Tần Túc thầm thấy may mắn vì tiếng của Đoạn Lâm đã giúp dời đi sự chú ý của mọi người.
Trên thực tế, hoàn toàn không như làn đạn suy đoán, anh cũng giống như các bạn học khác.
Đây là lần đầu tiếp xúc với khu vực chiến trường mô phỏng, nên trong lòng cũng khẩn trương.
Thần kinh căng cứng, nhưng vẻ mặt Tần Túc vẫn bình tĩnh tự nhiên.
Anh hòa mình vào dòng học sinh đang di chuyển, không nhanh không chậm bước đến, học theo dáng vẻ các bạn học, đứng yên trước khu vực mô phỏng.
Lúc này, chỉ còn hai giây nữa là khu vực chiến trường mô phỏng mở ra.
Học sinh đứng yên đồng loạt theo quy định đeo cặp kính đen được phát.
Chiếc kính mang phong cách punk đậm chất công nghệ tương lai. Tần Túc cũng theo đúng quy tắc mặc trang bị, đưa kính lên sống mũi.
Ngay khoảnh khắc kính vừa áp vào mặt, anh rõ ràng cảm nhận được phía sau kính như có thiết bị nào đó gắn vào sau đầu, tạo thành một vòng khép kín, không thể gỡ ra.
Đồng thời, bên tai Tần Túc vang lên một tiếng "ong" rất nhỏ, như thể có thiết bị gì đó vừa được kích hoạt.
Lần đầu tiên sử dụng loại "thiết bị" này, Tần Túc dựa vào những gì đã đọc về quy tắc mô phỏng thực chiến, lúc lấy trang bị suy đoán:
Có lẽ kính sau khi đeo vào sẽ kết hợp với máy móc đồng phục trang bị, hình thành một hệ thống bảo hộ toàn thân.
Một màn này, trong góc nhìn của khán giả theo dõi qua màn ảnh truyện tranh chính là: khi Tần Túc nhẹ nhàng đưa ngón tay thon dài nâng kính lên sống mũi, đồ tác chiến trên người anh bị máy móc kích hoạt.
Một luồng sáng lam tựa như lưu quang lướt qua lớp áo giáp ngoài, chạy dọc theo cơ thể Tần Túc, soái khí ngút trời.
[ Tui là ánh sáng!!! ]
[ Trong khoảnh khắc không biết nên nhìn vào đâu nữa, (cuống cuồng xoa tay) ghét mình chỉ có hai mắt, có ai biết Túc Bảo thích kiểu bao tải như thế nào không? ](Edit:.. nè tui nhắc bạn…)
[ Là mỹ nhân thì đương nhiên phải nhìn mấy thứ tốt nhiều một chút, như vậy mới có sức đi kiếm cơm chứ! ]
Một giây cuối cùng, màn chắn vô hình bên ngoài khu vực mô phỏng bắt đầu mở ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!