….
Khi Tần Túc còn đang âm thầm phân tích và tính toán chiến lược theo quy tắc thực chiến,
Thì bên kia, Raymond đã thay xong trang phục mô phỏng, điên cuồng thúc cùi chỏ vào tay Hạ Mục Chi, hạ giọng.
"Thấy không? trở lại rồi! Tần Túc đã về!"
Hạ Mục Chi giơ tay che lấy cánh tay mình, cũng nhỏ giọng đáp, đầy bất đắc dĩ: "…… Tôi có mắt."
"Lát nữa có muốn hợp tác không?"
Raymond che miệng thì thầm, toàn thân toát lên khí chất "tội phạm chuẩn bị gây án":
"Chẳng lẽ cậu không muốn nhân cơ hội này, đánh giá nghiêm túc thực lực của Tần Túc à?"
Hạ Mục Chi: "…… Nhắc lại lần nữa nhé, sau khi bước vào chiến trường mô phỏng, ngoại trừ bản thân mình, tất cả những người còn lại sẽ bị biến thành Trùng tộc."
Muốn nhận ra ai với ai là chuyện không tưởng.
Trước khi bắt đầu, chẳng ai biết mình sẽ bị mô phỏng thành loại Trùng tộc nào trong mắt những người khác.
"Có thể ra hiệu bằng tư thế tay mà."
Raymond đưa tay trái đặt lên ngực phải làm hình trái tim:
"Ví dụ như che lấp tim." (Edit: nhỏ husky này hề ác…)
Hạ Mục Chi: "…… Khỏi cần. Cảm ơn."
Lỡ đâu Raymond bị mô phỏng thành Trùng tộc tám chân hai đuôi, rồi lại hướng cậu ra dấu trái tim, thì dù có uống bao nhiêu dịch dinh dưỡng, Hạ Mục Chi cũng sẽ nôn ra cho bằng sạch.
"Toang rồi......"
Raymond vẻ mặt tiếc nuối, nhưng thực chất cũng chỉ là nói đùa để xoa dịu tâm trạng "mở champagne hụt" mà thôi.
[ Raymond: Cuộc sống nhàm chán vô vị, đi học thì điên cuồng thúc cùi chỏ bạn cùng lớp (đầu chó) ]
[ Cánh tay Mục Bảo: Tôi đã làm gì sai mà bị đối xử thế này? ]
[ Có ai thấy trang phục mô phỏng này thật sự… quá ư văn minh không (hé hé hé)? (thẹn thùng) Bao bọc hoàn hảo từng khối cơ bắp, thịt mỡ thì lộ nguyên hình, nhà thiết kế bộ trang phục này xứng đáng nên được tặng đùi gà! ]
[SVIP tôn quý, đổi ngay một bộ trang bị chỉ dành riêng cho Đại lão số 1 nhà tui đi! ]
[111111111]
……
Màn hình đầy ắp "1", gần như làm cho toàn bộ người xem qua lớp filter Tỉtan cũng phải hoảng hốt.
Tần Túc: "……"
Không hổ là khán giả, chỉ cần không phải bán mình cho tư bản thì làm gì cũng hừng hực khí thế, tay ôm kính lúp soi từng chi tiết.
May mà anh đã trải qua nhiều năm rèn luyện thể chất, trên người không có chỗ nào gọi là "thịt mỡ". (Edit: em có 3 bích em sờ trước nha anh….)
Khi Antony đang bị giày vò trong lúc chờ đợi dài đằng đẵng, cuối cùng cũng đến lượt cậu ta.
Chỉ trong vỏn vẹn 28 giây xếp hàng, mà Antony cảm giác như trôi qua cả năm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!