…………………
[ Bảo bảo số 1: Ahhh, liền vậy đi. ]
[ May quá, khỏi phải khâu tròng mắt lại, còn cứu chữa kịp! ]
[ Ánh mắt thờ ơ khinh thường chứng minh, Túc Bảo có mọi thứ trong tay, trực tiếp xem nhẹ lễ vật mà người khác coi là lợi ích to lớn.]
[ Cắm mắt vào mà nhìn đi, đoán chắc gia tộc Tần Túc có cả kho vũ khí với cơ giáp, nên mới chẳng thèm để tâm đến món đồ chơi này ]
[ Ý là… Đại lão chuyên buôn súng ống đạn dược tinh tế? ]
[ Nếu suy đoán này đúng, vậy hang ổ của Tần Túc là tinh cầu nào? Hay là liền là mấy cái tinh cầu luôn? ]
[ "Thỏ khôn có ba hang*"! Có khi hang ổ là "rất nhiều tinh cầu"! Dù sao, chỉ cần hỏa lực đủ mạnh, nơi nào chẳng là "nhà"? Mà giờ xuất hiện ở Học viện quân sự Liên Bang, e là đang "thăm dò địa hình" chuẩn bị tấn công đi ]
[ Thiên tài. ]
[Đăng cơ liền cho tui! ]
(Thỏ khôn có ba hang *, người khôn tính 3 bước: Câu tục ngữ "Thỏ khôn có ba hang" (còn được biết đến là "Giảo thố tam quật") có nghĩa là người thông minh, khôn ngoan cần có nhiều phương án, nhiều kế hoạch dự phòng để đảm bảo an toàn và thành công. Giống như con thỏ, nó luôn đào sẵn nhiều hang để tránh nguy hiểm, người khôn ngoan cũng cần có nhiều cách để đối phó với các tình huống bất ngờ.)
……
"……"
Các cư dân mạng thật sự rất biết tưởng tượng mà. Tần Túc không muốn mở mắt nữa, chỉ mong chính mình ảo giác.
Chủ kênh khác đếm ngược ba hai một để lên sóng, cư dân mạng lại đếm ba hai một là để đẩy anh đến bờ vực sụp đổ.
Từ tận đáy lòng, Tần Túc chỉ mong "tư tưởng" của bọn họ có thể sập hầm tập thể một lần đi. (Edit: chờ ngày anh lật xe….)
Giờ phút này, Tần Túc thật sự cảm nhận sâu sắc thế nào là "người sống không bằng người chết", tâm như tro tàn.
Chiến trường toàn rác rưởi, thứ mà anh không thèm nhặt, cuối cùng vẫn phải nhặt.
Vì phải "vận chuyển rác" đến điểm chỉ định, giá trị sinh mệnh của anh không chỉ phải tiếp tục tích góp, mà còn phải tích góp với cường độ cao.
Tần Túc: "……"
Hiện tại anh thật sự muốn bấm nút tăng tốc tiến trình hủy diệt thế giới. (Edit: anh tránh ra để emmm…)
Từ khoảnh khắc bản thiết kế được mở ra, Tần Túc chỉ liếc mắt rồi rời đi.
Biểu cảm lạnh nhạt hoàn toàn không có hứng thú đó, đã đủ để Tuyên Cảnh Tịch hiểu, món quà mà người khác xem là báu vật vô giá, đối với Tần Túc căn bản không đáng nhắc đến.
Thái độ bình tĩnh cự tuyệt cùng khí chất phát ra từ người Tần Túc như thể:"không có bất kỳ h*m m**n nào với thế tục", đều xác nhận hoàn toàn suy đoán của cô.
Dù vậy, trên mặt Tuyên Cảnh Tịch không hề lộ vẻ lúng túng.
Khi đối phương đã rõ ràng không hứng thú mà cô vẫn cố chấp, thì đó mới là vô duyên khiến người khác phiền chán.
Tuyên Cảnh Tịch gật đầu: "Được, tôi hiểu ý củacậu."
Tần Túc: "……"
Không, sự thật rõ ràng không giống như Tuyên Cảnh Tịch hay bình luận nghĩ đâu.
Tuy nhiên nhẹ nhàng từ chối, đối phương không phản ứng tiêu cực, điều đó vẫn khiến anh thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!