Chương 43: (Vô Đề)

………….

Bị Đoạn Lâm gọi lại, khi anh vừa gật đầu rồi xoay người chuẩn bị rời đi.

"?"

Tuy trong lòng khó hiểu, Tần Túc vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên quay người lại. Liền nghe được Đoạn Lâm lên tiếng

"Em có thể hỗ trợ giảng cho các bạn khác trong lớp một chút không?" 

Đoạn Lâm dò hỏi.

Lớp gần 500 người, tuy có một nửa đang tự mày mò, nhưng vẫn còn rất nhiều bạn gặp khó khăn. 

Chỉ dựa vào cô và Tuyên Cảnh Tịch thì không thể nào kèm cặp hết được.

Tần Túc: "......"

Đúng là… cơ hội trời cho!

Chẳng phải là anh có thể dựa vào cơ hội này, đường hoàng trải nghiệm hết mọi loại vũ khí và cơ giáp, mà trước giờ chỉ dám nhìn chứ chưa từng được chạm tay vào sao?

Vui mừng đến suýt bật cười, Tần Túc cố gắng đè nén cảm xúc phấn khích, giữ vẻ mặt bình thản, rụt rè đáp: "Được."

Tần Túc nhìn có vẻ lạnh nhạt mà vẫn đồng ý giúp, Đoạn Lâm mỉm cười: "Cảm ơn em, trò Tần Túc."

"Không có gì" Tần Túc chân thành đáp.

"Giáo sư Đoạn, đây là vinh hạnh của em."

Đoạn Lâm: "Em đúng là đứa trẻ ngoan."

Tuy biết rõ Tần Túc chỉ là khách sáo, nhưng ai lại chẳng yêu thích một người vừa mạnh mẽ mà vẫn khiêm nhường, còn cư xử lịch thiệp như vậy.

Làn đạn hoà cùng cảm xúc của Đoạn Lâm:

[ Lời của Tần Túc đúng kiểu khách sáo ngoài mặt, mà cô giáo lại tưởng thật ]

[ Thì làm sao nào? Không cần biết lý do, miễn là giúp chính là giúp! ]

[ Hôm nay Đại lão vẫn là số 1! ]

[ Rõ ràng tỏ ra không hứng thú với mấy món "đồ chơi" như vũ khí, nhưng vẫn vì lời nhờ của giáo viên mà đồng ý giúp đỡ. Mạnh mẽ lại đáng tin, bảo sao không được ban 6 yêu thích! ]

...

Tần Túc: "......"

Sự thật là, những gì anh nói hoàn toàn là thật, và anh thực sự rất hứng thú với chúng mà.

Trong thế giới này, anh chẳng có tư cách nào xem những thứ đó là "đồ chơi". Hoàn toàn ngược lại.

Trong thế giới thực, những vũ khí anh có thể chơi, đều không thể bắn xuyên thân thể Trùng tộc. Nhưng với đối với cư dân trong truyện tranh, chúng mới thật sự là những món đồ chơi.

Đoạn Lâm quay lại hướng các học sinh: "Các em học sinh, nếu có gì không hiểu, cũng có thể hỏi trò Tần Túc nhé."

Lời vừa dứt, không gian vốn đang ồn ào bỗng chốc yên lặng.

Hỏi Tần Túc? Vừa nghĩ đến dáng vẻ "người sống chớ lại gần" lạnh như băng của Tần Túc, các học sinh trong lòng đồng loạt hít vào một hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!