Chương 4: (Vô Đề)

Sự thật tàn khốc là: để duy trì hình tượng "đại lão" vừa mới đắp lên, để không bị lộ ra thân phận là một "lạc hậu ngoại lai khách" không có cả quang não, anh buộc phải giấu nhẹm đi tất cả.

Tần Túc nhìn thẳng vào mắt Genn, giữ lễ phép đối diện với cậu.

Genn vừa khẩn trương vừa lúng túng. Trong khoảnh khắc nhìn thấy rõ ánh mắt của đối phương, Genn cảm nhận rõ ràng: người Alpha cao lớn trước mặt không chỉ khí chất lạnh lùng, mà đến ánh mắt nhìn mình cũng lạnh đến không còn một chút hơi ấm.

Nhận ra sự thật ấy, Genn người đã gom hết dũng khí mới dám mở lời, cảm thấy trong lòng bối rối và bất an.

Quá hấp tấp rồi. Genn âm thầm tự trách.

Bị ảnh hưởng bởi tin tức tố, đa số Alpha đều có tính cách nóng nảy. Mà bản thân lại không kìm chế được xúc động, lỡ bước tới gần vị Alpha thoạt nhìn đã chẳng dễ chọc này, liệu có phải là hành động dại dột?

Theo nguyên tắc "nói nhiều dễ sai", trước yêu cầu kết bạn quang não của đối phương, Tần Túc chỉ bình tĩnh nhìn Genn một lần, sau đó lạnh nhạt nói một câu:

"Xin lỗi."

Một câu thôi, nhưng từng chữ như thể đinh đóng cột.

Genn đã bước tới trước mặt anh, ước chừng do dự 7 giây. Điều này chứng minh Genn không phải kiểu người mặt dày bám riết. Mà câu từ cự tuyệt lạnh nhạt nhưng lễ độ của Tần Túc, cũng giúp đôi bên giữ lại chút thể diện.

Tần Túc tin rằng, chỉ cần IQ và EQ của Genn ở mức bình thường, chắc chắn sẽ hiểu được hàm ý từ chối của mình.

Genn vốn nghĩ đối phương sẽ làm lơ, không buồn trả lời. Khi nghe được câu nói kia, cậu chưa kịp phản ứng, theo bản năng đáp lại:

"À... À, vậy... vậy được..."

Vừa dứt lời, Genn mới chợt bừng tỉnh, người Alpha này không chỉ không giận, mà còn trả lời một cách có lễ, không né tránh, không xem thường.

Đối với Genn, điều này chẳng khác nào một bất ngờ ngoài mong đợi.

Sau đó, nhận ra câu đáp lại của mình có phần luống cuống, Genn đỏ mặt, cúi đầu thấp hơn, nhỏ giọng:

"... Vậy, vậy... tạm biệt."

Cậu không nghĩ rằng đối phương sẽ trả lời, nên lập tức quay người định rời đi. Nhưng chưa bước được bao xa, giọng nói lạnh nhạt từ phía sau lại vang lên:

"Tạm biệt."

Tần Túc, lúc này trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vẫn không quên đáp lại một câu.

Genn thân thể hơi cứng đờ, trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Để tránh bị người Alpha phía sau nghe thấy tiếng tim đập quá rõ, cậu nhanh chóng tăng tốc bước chân, vội vàng rời khỏi đó.

Nhìn thấy một Omega xinh đẹp như vậy cũng bị từ chối, các học sinh khác trên tàu vốn đang định manh nha tiếp cận đều lập tức dập tắt ý định.

Tuy trong lòng còn có chút rung động, nhưng ánh mắt của bọn họ lại không nhịn được, vẫn dõi theo vị Alpha lãnh khốc ấy.

Vừa "lừa" xong Genn mấy giây, tàu cũng đã đến trạm mà Tần Túc cần xuống. Cửa mở ra, anh bình tĩnh quét ID, tự nhiên bước xuống tàu như người bản địa.

"Lạ thật."

Dõi mắt nhìn theo bóng lưng Alpha khuất dần, Genn mới nghiêng đầu nói với bạn mình:

"Bị từ chối rồi mà không hiểu sao... tớ không thấy quá buồn."

"Tớ đại khái hiểu tại sao rồi."

Cũng là một Omega, bạn của Genn đáp:

"Chắc là bởi vì vị Alpha đó tuy lạnh lùng, khó gần, nhưng lại có khí chất rất chững chạc và lễ độ. Tớ vừa rồi đứng ngoài xem, thấy rõ là dù cự tuyệt, anh ấy vẫn dùng cách nói uyển chuyển, không kiểu cao ngạo hay khinh người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!