Ba: "Vợ ơi, soái chưa này!"
Trong tấm ảnh là cả bầu trời rực cháy, một khuôn mặt quen thuộc với thần sắc kiêu ngạo, tùy ý. Phía sau người đàn ông, máu thịt cùng chiến hỏa bay loạn, thiêu đỏ cả một góc trời.
… Ba ???
Ngồi trong lớp học, Tần Túc cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng mắt lại không ngừng dán vào tấm ảnh, cứ nhìn tới nhìn lui, cố gắng tìm ra dấu vết chỉnh sửa, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn.
Tin tốt: Chị gái anh đoán đúng rồi. Dựa theo lời ba nói, có thể thấy họ đã thoát khỏi nơi nguy hiểm, hiện giờ đang ở trong trạng thái an toàn.
Tin xấu: Nhìn bối cảnh trong ảnh mà nói… nơi ba mẹ đang ở… Tần Túc nhìn ngang nhìn dọc, nhìn trên nhìn dưới đều không giống nơi gọi là "an toàn".
Ngoài ra…
Ba anh sao nhìn… còn trẻ hơn cả lúc ở nhà? Mắt anh có vấn đề rồi sao?
Một giây sau, khi anh đang định nhìn lại lần nữa, thì tin nhắn đã bị thu hồi.
Tần Túc: "?"
Lẽ nào do anh thiếu ngủ nên hoa mắt, sinh ra ảo giác?
Giây kế tiếp, anh thấy nhóm gia đình bị… giải tán.
Tần Túc: "..."
Thao tác chột dạ này vừa lúc làm anh xác nhận, vừa nãy anh không có hoa mắt.
Rồi vài giâu sau, lại lặng lẽ bị kéo vào nhóm mới.
Ba: .
Tần Túc: "..."
Ba anh làm vậy, khác gì câu "Nhà không có bạc, đừng hỏi kỹ làm gì"?
"Hô..."
Sau cú phát tin nhầm mang tính cứu vớt vừa rồi, Tư Phỉ móc ra cây kẹo vị bạc hà, xé bao rồi nhét vào miệng, thở phào nhẹ nhõm.
Cũng bởi hai nhóm đều đặt tên giống nhau, gần đây trong nhóm lại toàn những người gửi "." để báo rằng mình vẫn sống.
Khiến Tư Phỉ nhầm tưởng đây là nhóm nhỏ của phân đội nơi mình đang chủ yếu khoe tình cảm với vợ.
Thứ yếu là để cho các đội viên thấy khí thế và phong cách anh hùng phá hủy quân địch của mình. Tư Phỉ đã cố chọn góc đẹp, ai ngờ gửi nhầm nhóm.
May mắn là, theo truyền thống khảo sát nghiên cứu của nhà bọn họ...
Tính theo thời gian, hai đứa nhỏ chắc giờ đều đang trong công ty hoặc trên đường đến lớp. Khả năng 99% là không thấy những gì vừa xảy ra trong nhóm.
Vì muốn bọn nhỏ yên tâm, bình an mạnh khỏe lớn lên tích cực. Tư Phỉ đã không ngại làm mất luôn hình tượng, giờ nghĩ lại chỉ thấy rầu thúi ruột. Thật là làm Tư Phỉ vô cùng đau đớn.
Nghĩ đến đó, Tư Phỉ đứng xa nơi ánh lửa tận trời, giữa tiếng nổ từng đợt của đám tang thi, vừa ngậm kẹo vừa gõ lạch cạch lên màn hình.
Trong nhóm nhỏ của phân đội, đầu tiên Tư Phỉ đăng ảnh "soái khí ngút trời" của mình, sau đó định vị chỗ đứng.
Thu lại điện thoại, Tư Phỉ xác định mục tiêu rồi bước nhanh về căn cứ nơi có nguồn nước đã được nhắm từ trước.
Đoán chừng khoảng cách từ bọn họ đến phía mình còn nửa giờ đi bộ, Tư Phỉ tranh thủ tắm rửa, dọn dẹp bản thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!