Chương 36: (Vô Đề)

[ Mấu chốt là cậu ta thật sự nói kìa, tính ra cũng là kiểu cún con ngoan ngoãn nha (bushi) ] 

[ Huyết mạch áp chế? ] 

[ Nhưng đừng vũ nhục cái từ đó, hai người này căn bản không cùng một loại O sinh ra. ]

[ Niên độ sảng văn√ ] 

[ Thật sự không để tôi vào diễn hai tập sao? Tôi sử dụng quy tắc bàn tay siêu lắm đó! ] 

[ Bỏ đá xuống giếng chúc các người đều gặp được bệnh tâm thần như vậy nha (mỉm cười) ]

[ Việc nhỏ xíu cũng phục thù... nhưng mà Ôn Thần à, vậy cũng là chuyện thường tình thôi mà.] 

[ Bệnh tâm thần còn biết trả đũa, quả nhiên chỉ có những kẻ bôi nhọ mới biết chính mình đã ủy khuất tới nhường nào. Chị gái thật là cay nghiệt, sao sao (dẩu môi)(tôi là con gái)(nghe không chị gái kia ơi, tôi là con gái)(phần mềm đo ra cũng là mềm O)(mở loa lớn giùm cái) ]

(*Niên độ sảng văn: là thể loại tiểu thuyết mà nhân vật chính làm mọi việc đều thuận lợi, đánh đâu thắng đó, thăng cấp nhanh chóng) 

...

Trong làn đạn ngập tràn toàn những từ khóa kiểu "sảng" với "ha". 

Răng rắc một tiếng, cửa phòng bệnh khép lại. 

Hạ Ôn Viễn l**m máu trong khoang miệng, không gọi ai vào để tiêm dịch trị liệu giúp tái tạo mô miệng bị rách, mà tự mình dùng quang não chụp vài bức ảnh. 

Vài giây sau, Hạ Ôn Viễn chọn ra một tấm có biểu cảm đáng thương nhất, nhưng vẫn không làm tổn hại đến nhan sắc, rồi gửi cho Lận Nhân kèm theo lời nhắn: "Cho cậu ấy xem."

Hạ Ôn Viễn không quên, Hạ Mục Chi chẳng những vì tin tức tố của mình mà quay lại, còn ra tay ngăn cản Antony kẻ đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển kia, định nhân cơ hội động tay động chân. 

Chỉ vậy thôi đã đủ để thấy, trong mắt Hạ Mục Chi, cậu vẫn khác biệt với đám Omega bình thường khác.

Hạ Ôn Viễn cũng từng nghĩ đến chuyện chia sẽ cho Hạ Mục Chi, nhưng không phải bạn thân thì không thể hack vào quang não của Hạ Mục Chi được, đành phải thông qua quang não người khác để nắm tin tức của Hạ Mục Chi. 

Laris… 

Tính khí nóng nảy, hoàn toàn không đoán được giới hạn, Hạ Ôn Viễn sợ chọc giận Laris sẽ bị đánh cho tơi tả.

Hiện tại Hạ Ôn Viễn chỉ là một Omega yếu ớt, khác xa thời còn là Beta dám cãi tay đôi.

Samuel… 

Thoạt nhìn ngốc nghếch hết sức, EQ thấp, vẻ ngoài đần độn, nhưng lại có kỹ thuật quang não khá tốt. 

Không nổi nóng thì thôi, chứ đã nổi giận là yên lặng bới tung quyền riêng tư người khác lên, kiếm chỗ trút giận. 

Lận Nhân… 

Ngoài việc chữa thương ra thì chẳng làm được gì. 

Quả hồng thì phải chọn quả mềm mà bóp, Lận Nhân là lựa chọn phù hợp nhất. 

Cô ấy sẽ không dám đưa ảnh đó cho người khác xem, càng không để ai thương hại Hạ Ôn Viễn thêm, nhưng chắc chắn sẽ không nhịn được mà kể với đám bạn thân để bàn tán một trận. 

Ban 2 lúc ấy đang học ở sân huấn luyện khác. Lận Nhân nhận được một tin nhắn trên quang não, vừa bấm vào thì thấy... 

Ảnh Hạ Ôn Viễn ngồi trên giường bệnh, khóe môi dính máu đỏ tươi, ánh mắt đáng thương nhìn về phía màn hình.

Lận Nhân trợn to mắt: "......?!" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!