Chương 35: (Vô Đề)

………………………

Hai tay đồng thời bóp cò, thuốc ức chế được b*n r* từ nòng súng, chỉ phát ra một âm thanh "xì" cực nhỏ.

Một Alpha và một Omega đang hoảng loạn lập tức bị thuốc tác động cả hai cơ thể cùng lúc mềm nhũn, ngã gục xuống đất.

Tiếng động vừa rồi khiến nhóm học sinh đang trong trạng thái hỗn loạn lập tức chuyển dời sự chú ý.

Không ai ngờ, người đầu tiên lấy được thuốc ức chế và tiêm cho các Alpha, Omega lại chính là Tần Túc.

Người mà trước đó rõ ràng còn chẳng buồn quay đầu lại, như thể đã rời khỏi hiện trường một cách dứt khoát.

Nhưng Tần Túc hoàn toàn làm ngơ trước những ánh mắt đang dán vào mình.

Hai tay đồng thời siết cò phát này nối tiếp phát kia.

Nhìn thấy một màn trước mắt, Raymond trước đó đã có chút "chết tâm", giờ phút này từ  trong "tro tàn lại bùng cháy".

Raymond cảm thấy mình… lại có thể!

Nhiệt huyết trỗi dậy, Raymond càng thêm hăng hái phối hợp với vài Alpha và nhóm Beta không bị ảnh hưởng, cùng nhau ngăn cản làn sóng hỗn loạn đang lan rộng.

Phanh! Phanh! Phanh! –

Tiếng súng liên tiếp không ngừng vang lên.

Thuốc ức chế sau khi được b*n r* sẽ tự động ghim vào tuyến thể ở cổ của Alpha và Omega, tiêm thuốc trực tiếp vào bên trong.

Nhóm Alpha và Omega vốn đang rối loạn vì tin tức tố lập tức bình tĩnh lại.

Mất đi sự chi phối của tin tức tố và hormone k*ch th*ch do adrenaline tăng vọt.

Nhóm Alpha vốn đã mệt mỏi vì chạy bộ quá lâu, giờ đây như bóng xì hơi, rối rít gục xuống mặt đất, không còn một chút sức lực hay d*c v*ng nào.

Ngón tay dài, đốt xương rõ nét của Alpha siết chặt khẩu súng, gương mặt khi bóp cò vẫn lạnh lùng thờ ơ. 

Mỗi phát súng đều nhẹ nhàng như không, lại lần lượt bắn trúng từng tuyến thể của các Alpha và Omega khác nhau...

Một màn này, khiến nhóm Beta đang gồng mình ngăn chặn các Alpha đang nổi điên, đồng thời ra sức bảo vệ các Omega khác, trái tim không ngừng đập thình thịch, ánh mắt không thể rời khỏi bóng dáng Tần Túc.

[Aaaa, soáiiii! Đúng là đại lão số 1, tôi có thể hét lên cả ngàn lần!!!]

[Nói đi cũng phải nói lại, loại vũ khí cấp thấp này vốn chỉ dùng để tiêm thuốc ức chế từ xa trong tình huống đặc thù thôi, thế mà đại lão 1 lại có thể sử dụng thuần thục như vậy… Không dám tưởng tượng đại lão khi dùng mấy loại vũ khí mạnh mẽ khác sẽ bá đạo đến mức nào!]

[Còn bắn bằng hai tay cùng lúc nữa chứ! Tôi nhìn kỹ từng khung hình rồi. Mỗi phát súng đều trúng!]

...

Những giáo viên trước đó đã nhanh tay lấy thuốc ức chế và miếng dán ngăn cách tin tức tố, lúc này cũng lựa chọn dùng súng để tiêm từ xa, phương pháp này hiệu quả hơn mà không cần đến gần.

Trong khi đó, các học sinh do chưa học qua chương trình vũ khí, thậm chí còn chưa hiểu rõ cách sử dụng, chỉ đành chọn cách an toàn hơn: nhanh chóng cầm miếng dán ngăn cách tin tức tố quay trở lại, phân phát cho nhóm Beta và các Alpha còn giữ được tỉnh táo.

Một loạt thao tác bạch bạch bạch, dán lên tuyến thể các bạn học, thẳng tay đánh gãy làn sóng "ma pháp công kích" do tin tức tố gây ra.

Lúc này, từ khoảnh khắc Hạ Ôn Viễn cố ý giả vờ rơi vào trạng thái kỳ mẫn cảm hỗn loạn đến nay mới chỉ trôi qua hai phút ngắn ngủi.

Trong khoảng thời gian cực ngắn ấy, Hạ Ôn Viễn vẫn luôn đuổi theo thân hình của Hạ Mục Chi. Trông thấy rõ các bạn học bị tin tức tố của mình dẫn dắt mà phát cuồng, đều lần lượt bị bắn trúng sau cổ rồi bình tĩnh lại.

Lông mày Hạ Ôn Viễn lập tức nhíu chặt cảm thấy có gì đó... không ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!