Chỉ trong chớp mắt, đám học sinh vốn đang trong trạng thái "nửa sống nửa chết" như bị một gáo nước lạnh dội thẳng xuống.
Khoảng cách giữa Hạ Ôn Viễn và các Alpha, Omega khác khiến cả đám lập tức tỉnh táo.
Bọn họ đồng loạt dừng bước, quay đầu lại, ánh mắt nhao nhao đổ dồn về phía Hạ Ôn Viễn đang phát tán tin tức tố.
"Omega kia bị gì vậy?"
"Không biết, đang trong kỳ mẫn cảm mà vẫn cố tới? Kệ cậu ta, bên kia có miếng dán và thuốc ức chế, mấy người ở đây giữ chân bọn họ một chút, tôi qua lấy."
"Tôi đi nữa."
Nhu cầu thuốc ức chế và miếng dán ngăn cách tin tức tố nhanh chóng không còn chỉ là của một người.
Bọn họ hành động trước khi sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát, nhằm giảm thiểu ảnh hưởng.
Nhóm Beta cũng ngửi thấy mùi dâu tây nồng đậm trong không khí.
Tuy không dễ bị ảnh hưởng bởi tin tức tố như Alpha, nhưng một số người vẫn lộ vẻ khó chịu giống Omega, cau mày tại chỗ, đồng thời cảnh giác quan sát các Alpha đang có dấu hiệu bất thường.
Cuộc trò chuyện rải rác giữa các Beta không ngừng diễn ra.
Nhưng thể lực và sức chiến đấu của bọn họ vốn kém xa Alpha, hơn nữa giờ cũng mệt rã rời, tốc độ phản ứng tự nhiên cũng chậm chạp.
Hoàn toàn không thể ngăn cản được đám Alpha đang bị k*ch th*ch bởi tin tức tố và adrenaline trào dâng.
"Có Omega gặp chuyện rồi!"
Các giáo viên cũng nhanh chóng phát hiện điểm bất thường.
Có người tiến lên ngăn cản đám Alpha đang xúm lại, có người vội vã chạy đến quầy thuốc gần nhất để lấy thuốc ức chế và miếng dán ngăn cách tin tức tố.
Đây là lần đầu tiên Hạ Ôn Viễn dùng tuyến thể mới đã cải tạo trước mặt Hạ Mục Chi.
Hạ Mục Chi hoàn toàn không biết đây là tin tức tố của Hạ Ôn Viễn.
Cậu chỉ cho rằng là một Omega nào đó, vì vận động quá sức trong thời gian dài mà mất kiểm soát tin tức tố.
Với ý nghĩ giúp người làm vui, ngay khi ngửi thấy mùi tin tức tố của Omega, Hạ Mục Chi không chút do dự quay người lại.
Hạ Ôn Viễn cũng không hối hận chuyện giả vờ tiến vào kỳ mẫn cảm để phát tán tin tức tố.
Dù sao cậu ta là người nhà họ Tuyên. Cho dù không thực sự bước vào kỳ mẫn cảm mà cố tình tạo nên chuyện này thì đã sao?
Với một ông ba chú trọng mặt mũi hơn bệnh tình của Hạ Ôn Viễn, hành vi lần này của cậu ta chỉ có thể dẫn đến một kết quả:
Kích động dẫn tới kỳ mẫn cảm gây hỗn loạn.
Dù sau đó ông ta có tức giận đến đâu cũng chẳng hề gì.
Đặc biệt là khi Hạ Ôn Viên thấy người Alpha tóc đỏ vốn chỉ đang nhìn về phía trước, vì cậu ta mà khựng lại bước chân, rồi xoay người nhìn về phía mình…
Hai chân Hạ Ôn Viễn mềm nhũn ngã xuống đất, cúi đầu khẽ cười.
"Cậu ấy vẫn tốt như vậy… Dù biết rõ là mình, vẫn không chút do dự."
"......"
Hạ Ôn Viễn sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!