……………..
Sáng nay, Raymond rõ ràng không mặc đồng phục huấn luyện do trường phát.
Còn hiện giờ... dáng vẻ này thêm cả ánh mắt né tránh, dè dặt nhìn về phía Tần Túc, dù rằng cố thu liễm nhưng trong mắt người khác là đang kiêng kị cùng phỏng đoán. Rõ ràng bởi vì thấy Tần Túc mặc đồng phục, nên Raymond mới đổi theo.
"Cô ơi, em xin lỗi…" Raymond cúi đầu, giọng lí nhí.
Từ nhỏ đến lớn, ra ngoài hay đi du lịch các tinh cầu khác, kiểu con cháu nhà quyền quý như bọn họ luôn có vệ sĩ đi theo.
Trừ những gia tộc đặc biệt nghiêm khắc, đa phần chỉ phải trải qua huấn luyện cơ bản.
Nhưng giờ, đứng trước một huấn luyện viên từng thực chiến nơi chiến trường như Kasil, chỉ một cái vỗ vai cũng khiến Raymond cảm nhận được áp lực nặng trĩu.
"Không cần nói nhiều."
Kasil rút tay lại, chỉ về phía trước vị trí gần mình, nơi hàng học sinh ban 6 đang đứng thẳng hàng, lạnh giọng ra lệnh:
"Trong một phút, hít đất 60 cái, trừng phạt cho việc đến muộn tám giây của em."
"…Vâng."
Nghĩ đến chuyện sau khi bị trừng phạt xong, còn phải quay lại đứng bên cạnh Tần Túc, Raymond: "……"
Trong lòng lạnh tanh.
Nuốt xuống 3.000 câu oán than trong lòng, Raymond liếc nhìn Tần Túc. Nếu Tần Túc không ở đó, cậu hẳn đã tìm cách né được hình phạt này.
Nhưng mà… trước mặt Tần Túc, Raymond không muốn làm mấy trò lén lút khiến đối phương chán ghét.
Thế là Raymond chỉ có thể nghe lời, bước tới chỗ giáo viên chỉ định, bất chấp chuyện mất mặt trước đám bạn bè, yên lặng chống tay xuống đất chuẩn bị tư thế.
Tần Túc: "?"
Trừng phạt đâu phải do anh ra lệnh, bạn học Raymond này cứ nhìn anh làm gì?
Còn cái tên Antony Alpha kia, muốn trừng mắt nhìn anh bao nhiêu lần nữa đây?
Tần Túc thật sự rất muốn trực tiếp túm hai người kia lại, một trái một phải khóa chặt, đừng có suốt ngày "gây tai họa" lên đầu anh.
Rất nhanh, Tần Túc liền dẹp bỏ mấy nghi vấn này ra sau đầu, bởi vì Raymond đã bắt đầu thực hiện bài hít đất.
Đây cũng là cơ hội để Tần Túc quan sát mức độ thể chất tiêu chuẩn, của cư dân bản địa trong thế giới truyện tranh này.
"Một, hai…"
Để các học sinh trong lòng nảy sinh cảm giác kính sợ, không ai dám tái phạm đến trễ, Kasil cố ý lớn tiếng đếm từng nhịp.
Thật ra thì hình phạt này cũng không nặng chỉ là "giết gà doạ khỉ" mà thôi.
Tần Túc mặt không đổi sắc, mắt cụp xuống, âm thầm ghi nhớ số liệu Raymond thể hiện.
Một phút đồng hồ, giữa tiếng thở ngày càng gấp gáp của Raymond, rất nhanh trôi qua.
Thứ năm mươi lăm.
Tần Túc thầm đếm trong lòng.
Tuy không đạt đến mức anh từng làm trong một phút, nhưng ở thế giới hiện thực, có thể hít đất 55 cái trong vòng một phút, đối với đại đa số người mà nói, đã là thể lực rất tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!