Trong suy nghĩ của anh, bọn họ cùng lắm chỉ là quen biết sơ sơ, chào hỏi xã giao vài câu rồi đường ai người nấy đi.
Nhưng mà, chuyện đã tới nước này... thì cũng chẳng có gì không thể trả lời.
Nhìn dáng vẻ Samuel, rõ ràng chỉ là do thói quen tán gẫu đôi câu, không hề có ý thăm dò hành tung của anh.
Ít nhất thì... Tần Túc cho rằng bản thân không hề cảm nhận được chút ác ý nào từ biểu cảm hay giọng nói của Samuel.
"Không sao."
Tạm thời chưa làm chuyện gì trái lương tâm, Tần Túc đáp lời một cách đúng lý hợp tình:
"Trong nhà."
Hạ Mục Chi cứ tưởng Tần Túc chắc chắn sẽ không trả lời, lại không ngờ nghe được thanh âm nhàn nhạt ấy. Chẳng có chút gợn sóng, rõ ràng không phải đang nổi giận.
Mặc kệ thật giả thế nào, quan trọng là... Tần Túc đã trả lời bọn họ!
"...... Ha ha."
Sau thoáng ngạc nhiên ngắn ngủi, Hạ Mục Chi lập tức phản ứng lại.
Để tránh lát nữa phát sinh thêm tình huống ngoài dự đoán, làm Tần Túc hiểu lầm bọn họ được đằng chân lân đằng đầu, cậu vội vàng kết thúc cuộc gặp mặt "oan gia ngõ hẹp" này.
Thức thời chủ động nói:
"Vậy à….. Tôi với Samuel cũng vừa từ sân huấn luyện trở về."
Lễ nghĩa qua lại đáp lời câu "vừa từ đâu đến" của đối phương, Hạ Mục Chi nhanh chóng nói tiếp:
"Vậy bọn tôi không quấy rầy nữa."
Tuy rằng Tần Túc luôn xa cách lạnh nhạt, nhưng từ khi "quen biết" tới nay, cách hành xử của Tần Túc luôn rất đúng mực. Cũng nhờ vậy mà Samuel không đến mức rơi vào cảnh xấu hổ vì bị phớt lờ.
Nhưng càng là thế, Hạ Mục Chi lại càng cảm thấy khó hiểu, vì sao lần đầu gặp mặt kia Tần Túc lại nhìn bọn họ như vậy.
"Ừ ừ ừ!"
Samuel lúc này mới để ý thấy có một nhóm học sinh tụ tập không xa, rốt cuộc cũng nhận ra kiểu tán gẫu này không hợp để áp dụng lên người Tần Túc. Samuel vội vàng gật đầu lia lịa phụ họa, không dám nói lung tung gì nữa.
Đã triển lãm xong "chậu hoa" trước mặt vai chính, cũng đạt được hiệu ứng khiến "làn đạn" chú ý, ánh mắt Tần Túc lướt qua hai người, giọng trầm thấp:
"Tạm biệt."
"Tạm biệt."
"Tạm biệt..."
Hạ Mục Chi và Samuel trăm miệng một lời.
Rất nhanh sau đó, hai người đã thấy Tần Túc rẽ hướng, đi ngược chiều với bọn họ.
Khi lướt qua nhau, do trên người Tần Túc có miếng dán ngăn cách tin tức tố, Hạ Mục Chi không thể ngửi được bất kỳ mùi tin tức tố nào khác ngoài sự lạnh lẽo.
Nhưng thật ra cậu lại ngửi thấy một hương thơm ẩm ướt phảng phất như sau cơn mưa, thoảng qua từng đợt.
Như bị mùi hương đó hấp dẫn, Hạ Mục Chi bỗng quay đầu lại.
Lúc này, cậu mới phát hiện trên khuỷu tay Tần Túc đang mang theo đồ vật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!