Chương 29: (Vô Đề)

——

Luồng ánh sáng trắng quen thuộc lóe lên. Tiếng ồn ào từ xa vọng lại, càng lúc càng gần, dần dần truyền vào tai Tần Túc.

"Đáng giận thật, tôi biết rõ Tần Túc không phải người bình thường mà! Tôi không hiểu vì sao ba tôi, lại ân cần khuyên nhủ tôi phải đi nịnh bợ cái tên Alpha ở ban 6 kia. Ông ấy không động não suy nghĩ chút nào à? Đừng nói là tôi ở tận ban 18, cách xa ban 6 của Tần Túc cả cây số, mà ngay cả nhìn cái bộ dạng lạnh như băng, không dễ tiếp cận kia của Tần Túc cũng đủ khiến người ta không dám tới gần rồi! Tôi từ chối ba tôi, ba tôi còn nói tôi không có tiền đồ. Thật chịu hết nổi!

Phụ huynh thời nay có thể đừng áp tiêu chuẩn thời đại của họ lên tụi mình nữa được không?!"

"Cậu từ chối là đúng rồi. Tôi nghe giáo viên trong trường nói, ai ở Liên Bang muốn gặp Tần Túc đều bị anh ta lạnh lùng từ chối. Nghe đâu còn có chuyện người trong Liên Bang từng liên lạc với Tần Túc rồi xảy ra biến cố nghiêm trọng, dẫn tới hàng loạt nhân viên bị báo cáo."

"Cậu nói cái này thì tôi cũng biết! Ba tôi kể là có kẻ ý đồ xấu, muốn xâm nhập quang não của Tần Túc rồi chiếm đoạt làm của riêng. Kết quả không biết bằng cách nào, lại bị Tần Túc phản đòn, cuối cùng tự chuốc lấy họa, thậm chí làm hỏng luôn cả server trung tâm của Liên Bang."

Tần Túc: "......"

Nếu không phải anh là người trong cuộc, anh cũng tin mấy lời này là thật.

Tính từ lần trước lặng lẽ đánh dấu bản đồ của Học viên quân sự số 4, lại kết hợp với khả năng "ẩn thân tránh Thiên Nhãn" của mình, Tần Túc vừa định rời đi thì lập tức nghe thấy một giọng quen thuộc vang lên lần nữa.

"Mục Chi, chuyện đó thật sự là như vậy hả?" 

Samuel quay sang hỏi người đang đi song song bên cạnh Hạ Mục Chi.

Hai người vừa kết thúc buổi huấn luyện thể năng cơ bản buổi sáng, Lận Nhân và Laris đã có kế hoạch riêng nên giờ chỉ còn bọn họ đi chung với nhau.

Nghe đến đây, Tần Túc vô thức dừng bước. Anh rất tò mò trong mắt Hạ Mục Chi chân tướng thật sự là như thế nào.

Hạ Mục Chi nhớ lại những thông tin biết được từ anh trai, cẩn thận nói:

"Tôi không dám chắc bọn họ nói có đúng không, nhưng điều tôi nghe được là Tần Túc đã hào phóng cung cấp rất nhiều tài liệu về Trùng tộc cho Liên Bang."

Tần Túc: "......"

Hào phóng? Không có đâu. Anh thu phí đàng hoàng mà.

Samuel đôi mắt lấp lánh thốt lên cảm thán: "Quả nhiên là Tần Túc!"

Hạ Mục Chi nói tiếp:

"Những người bị báo cáo là do trong nội bộ Liên Bang, có người vì muốn giành được cơ hội kết bạn với Tần Túc, liên tục quấy nhiễu nơi làm việc thậm chí ẩu đả ngay tại cơ quan, làm hỏng hàng loạt server quan trọng. Vì vậy mới bị thong báo tập thể."

Tần Túc: "?"

Sự tình phát triển tới nước này rồi à?!

Tin đồn lan rộng. Làn đạn bình luận cũng hỗn loạn vô cùng:

[Rốt cuộc bên nào mới là thật?!]

[Nghe cái nào cũng thấy hợp lý ghê luôn. Từ lúc Liên Bang liên hệ với Tần Túc, vô số học sinh ở Trường Quân đội số 4 nhận được lệnh từ gia đình, phải làm quen bằng được với Tần Túc! Không phải yêu cầu, mà là mệnh lệnh!]

[Liên Bang điên vì Túc Bảo! Cuồng vì Túc Bảo! Đâm đầu vào tường vì Túc Bảo!]

[Thật á? Nhưng Raymond hỏi ba mình thì nghe nói là, phía Liên Bang thỉnh cầu đại lão số 1 đứng ra bảo đảm, huy động toàn bộ nhân mạch ngầm để giúp Liên Bang thu được những bí mật trước nay không thể chạm tới.]

[Mặc kệ thật hay giả, tất cả những tin tức này đều dẫn đến cùng một kết luận: Đại lão số 1 mạng lưới quan hệ lớn tới mức khiến cả Liên Bang phải dè chừng. Đại lão số 1 vĩnh viễn là thần!]

[Thần?  Hư hư thật thật.. fan nhân vật mới cẩn thận mấy người ăn nhiều cơm hộp bị trúng độc sinh ảo giác rồi đó!]

......

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!