Tần Túc trong lòng thầm nghĩ "thầy đừng có lại đây", nhưng trên mặt vẫn bình thản như nước, không để lộ chút biểu cảm nào. Mãi đến khi Chu Khai Vũ bước tới gần trong phạm vi có thể xã giao, anh mới tự nhiên ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh đã khắc chế toàn bộ cảm xúc dừng lại trên người đối phương.
Đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của Tần Túc, Chu Khai Vũ trong lớp học chiếm chút tiện nghi, tan học còn tranh thủ từ Tần Túc thu hoạch chút lợi ích áp lực như núi đè.
Đã tới nước này rồi, không thể không đối mặt, Chu Khai Vũ khẽ giọng nói:
" Trò Tần Túc, có thể qua gặp thầy một lát được không?"
"…Vâng."
Giặc đến thì đánh nước đến thì chặn, Tần Túc quyết định tùy cơ ứng biến.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi khuất sau hành lang, trong lớp học bùng lên một trận bàn tán sôi nổi.
"Giáo sư Chu tìm Tần Túc làm gì thế? Thần thần bí bí."
"Là Tần Túc đấy. Mấy người không nghe thấy khi nãy giáo sư vẫn luôn khen cậu ta à? Chắc là thấy không đủ thời gian nịnh bợ trong lớp, nên ra ngoài tiếp tục vuốt đuôi."
"Ê này, cần gì nói kiểu mỉa mai giáo sư như thế?"
...
Một đám người bát quái mà không rõ lý do thực sự.
Tần Túc vừa khuất khỏi tầm mắt của Hạ Mục Chi, cũng biến mất khỏi khung hình mà truyện tranh đang bắt giữ.
[ Không hiểu thì phải hỏi, tại sao cảnh quay của Bảo Bảo số 1 chúng ta lại ít thế? Lúc nào cũng chỉ xuất hiện cùng vai chính hoặc vai phản diện. Nếu tác giả cho Bảo Bảo số 1 thêm tí đất diễn thì tốt rồi, giờ chúng ta đâu phải đoán mò giáo sư tìm Túc Bảo làm gì ]
[ Cũng đúng, nếu màn ảnh được phân chia công bằng, thì với khí chất bá đạo BKing của Túc đại lão, có chắn màn hình cũng không ngăn được độ hot, làm sao thua kém người khác như hiện giờ ]
[ Truyện tranh này vai chính là Hạ Mục Chi Laris Lận Nhân Samuel, vai ác là Hạ Ôn Viễn. Tần Túc dù độ hot tăng nữa thì sao? Không phải vai chính thì mãi mãi vẫn là phụ thôi ~ mấy người đỏ mắt chảy máu cũng chẳng được gì ~ ]
[ Tắt máy đi cha nội! Lần tới diễn tập, đại lão số 1 nhà tao mà không được lên hình, tao với mày tới phòng hậu kỳ đập bàn luôn đó! ]
...
Chu Khai Vũ đưa Tần Túc đến một chỗ yên tĩnh, liếc ngang liếc dọc liên tục, xác nhận không có ai theo dõi mới quay lại nhìn Tần Túc.
Đối với hành vi cẩn thận như kẻ trộm của Chu Khai Vũ, trên mặt Tần Túc không có bất kỳ phản ứng nào. Anh chưa vội hỏi vì sao giáo sư lại gọi mình, nhưng theo bản năng anh đầu tiên là tự kiểm điểm xem có phải mình làm sai gì không.
Kết quả chẳng có gì.
Anh hoàn toàn yên tâm, không chút lo lắng.
Chu Khai Vũ nói khẽ:
"Ờm… trò Tần Túc là thế này, thầy lén gọi trò tới chủ yếu là vì có hai chuyện muốn nói."
Nói xong, ông phát hiện ánh mắt Tần Túc chỉ nhàn nhạt nhìn mình, không lộ ra cảm xúc gì đặc biệt, liền vội vàng nói tiếp:
"Chuyện thứ nhất, thầy muốn gửi tới trò một lời xin lỗi."
Khó khăn nhất là lúc mở đầu, nhưng khi đã nói ra rồi, cảm xúc thấp thỏm của Chu Khai Vũ ổn định hẳn. Ông tiếp tục giải thích:
"Khi chưa hiểu rõ thầy đã từng cho rằng trò giống mấy người hay trốn học vô cớ, trong lòng nảy sinh định kiến… Nhưng sau buổi học chiều nay, thầy nhận ra bản thân đã sai muốn trịnh trọng nói lời xin lỗi với trò."
"Vâng, không sao cả."
Tần Túc đáp, giọng điệu không chút dao động vì vốn dĩ anh chẳng mảy may để ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!