Chương 22: (Vô Đề)

Hạ Mục Chi ngồi ở phía sau Tần Túc, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng lạnh nhạt kia, hoàn toàn không thể nhìn rõ sắc mặt của Tần Túc hiện tại ra sao.

Nhưng…

Tần Túc vẫn bình tĩnh như trước, toàn thân thả lỏng, thần thái ung dung. Nhìn dáng vẻ đó, Hạ Mục Chi có thể khẳng định, Tần Túc đối với toàn bộ những gì đang hiển thị trên quang não trước mặt, không có bất kỳ phản ứng nào.

Hạ Mục Chi: "……"

Chẳng lẽ trước đây Tần Túc đã từng xem qua những thứ này?

Chu Khai Vũ bấm đến những hình ảnh ghê rợn, vẫn luôn lén quan sát từng biểu hiện trên gương mặt Tần Túc, cố gắng không bỏ sót chút biến động nhẹ nào nơi đáy mắt anh.

Đáng tiếc…

Khi hơn 90% học sinh trong lớp đều bị những hình ảnh của Trùng Tộc đánh sập phòng tuyến tâm lý, thì Tần Túc ngay cả lông mày cũng chẳng nhíu, lông mi rũ xuống cũng không động đậy một chút nào!

Chu Khai Vũ: "……"

Là chủ nhiệm khoa, nhiều năm giảng dạy khiến ông đã có thể "miễn dịch" với những hình ảnh này, nếu không cũng đã sớm bỏ nghề từ lâu. Nhưng ….

Tần Túc rốt cuộc vì sao có thể bình tĩnh đến mức vô cảm, lạnh lùng nhìn hết thảy mọi thứ?

Chẳng lẽ... lúc trước, gia đình Tần Túc đã sớm để cậu tiếp nhận huấn luyện đặc biệt về tri thức liên quan đến Trùng tộc? Vậy gia tộc như thế nào mới có thể làm được việc này? Nghĩ đến bối cảnh "?" sau lưng Tần Túc, đáy lòng Chu Khai Vũ càng thêm mờ mịt.

Mà... Tần Túc rốt cuộc có được đặc huấn chuyên môn về Trùng tộc hay không, tìm một cơ hội xác minh là được.

Hoặc là... Tần Túc có đang lợi dụng việc mọi người không thấy rõ quang não của mình, mà lén gian lận, căn bản không hề xem hình ảnh các loại sâu trùng mà ông chiếu ra?

Dù sao cũng phải thử một lần.

Nghĩ vậy, Chu Khai Vũ tạm thời thu lại ánh mắt luôn dừng trên người Tần Túc.

Tần Túc: "......"

Cho nên là, giáo sư Chu cứ việc trình chiếu hình ảnh tiếp đi, vì sao lại cứ nhìn chằm chằm anh mãi như thế? Ai có thể nói cho anh biết...

À mà đúng rồi, còn có bình luận.

Ánh mắt Tần Túc tạm rời khỏi hình ảnh Trùng Tộc, dừng lại ở góc trái phía trên giao diện làn đạn:

[Nôn nôn nôn, tôi muốn oẹ vì quá kinh......]

[Đậu Bác Đặc trùng trừ việc không có hai cái chân nhỏ và đổi màu da theo vòng, hình thái đúng là như một đống ấu trùng tụ lại, càng nhìn càng muốn ói]

[Tác giả truyện tranh bị gì vậy trời? Hành hạ đám VIP tôn quý chúng tôi như thế có gì vui sao oẹ?]

[Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi thống hận truyện tranh không gắn mác (nôn)(nôn)(nôn)]

[Quan trọng là! Ai nói cho tôi biết vì sao đại lão số 1 có thể mặt không đổi sắc? Một chút tái nhợt cũng chẳng có luôn, phục sát đất!]

[Lúc trước đứa nào bịa đặt nói bảo bối số 1 nhà tôi đến để 'mạ vàng', cút ra bà đây ói cho một cái …]

[Không hổ là Tần Túc, chưa bao giờ khiến tôi phải oẹ thất vọng…]

...

Phần lớn làn đạn đều là: "oẹ", "muốn ói", "buồn nôn"… Dường như tất cả người xem đều đang phát cuồng trước những hình ảnh không được gắn mác này.

Tần Túc: "......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!