Không một tiếng động lễ phép gật đầu với giáo sư, Tần Túc liền phát hiện ánh mắt sâu kín của giáo sư vẫn luôn dừng lại trên người mình.
Không muốn cũng phải "trốn học" Tần Túc lúc này đang trong trạng thái chột dạ: "......"
Quả nhiên, chẳng ai thích một học sinh chuyên "trốn học" cả.
Anh liền hiểu rõ, việc có thể tùy ý xuất hiện ở hai thế giới rốt cuộc cần tiêu tốn bao nhiêu giá trị sinh mệnh.
Tuy rằng... ánh mắt Tần Túc dừng lại trên giá trị sinh mệnh đếm ngược: 50.700 phút 08 giây.
Nhờ vào giá trị hảo cảm đứt quãng tích góp được cùng làn đạn tán thưởng, hiện tại tổng giá trị sinh mệnh của anh hơn 35 ngày một chút.
Với giá trị sinh mệnh hiện tại, anh chỉ đủ để đổi lấy hai lần chọn vị trí chỉ định. Nhưng nếu muốn đổi lấy một cơ hội "tự do lựa chọn thế giới xuất hiện", vậy thì cần bao nhiêu giá trị sinh mệnh đây?
Lúc này, bình luận cũng bắt đầu chú ý đến ánh mắt khác thường của giáo sư:
[Giáo sư Chu sao cứ nhìn chằm chằm bảo bối số 1 của chúng ta vậy nhỉ?]
[Chắc là xem Tần Túc như các Alpha
-Omega mạ vàng từ mấy nhà khác tới, suy nghĩ như thế cũng dễ hiểu mà. Dù gì thầy ấy cũng đâu biết rõ nguyên nhân thật sự, hiểu lầm cũng là chuyện bình thường thôi. Đến cả chúng ta những người có góc nhìn thượng đế VIP, còn chưa rõ chân tướng "không học buổi sáng" của Tần Túc nữa là ~.]
[Nói thật chứ, nếu tôi nhớ không nhầm thì đại lão số 1 của mấy người, đâu có xem nội dung lớp buổi sáng đúng không? Thật sự không sợ bị rớt môn à? Một cái hỏi đã hết ba cái là không biết….. Mới vừa quật khởi chưa bao lâu mà đã muốn rớt xuống thần đàn rồi hả~]
[Âm dương quái khí vừa thôi. Chưa gì đã vội phán xét. Lầu trên là một tên tra chuẩn luôn, phát ngôn kiểu vậy thì trách sao fan Ôn Thần bị khinh thường (xì). Không phải tôi nói chứ, đám fan Ôn Thần đói đến mức gì cũng nuốt nổi (phi)]
……
Nhưng anh thật sự có thể tích góp...
Từ từ đã, mạ vàng?
Tần Túc đang chuẩn bị nắm chắc cơ hội, nghĩ hết mọi cách tích góp giá trị sinh mệnh, thì lại đột nhiên dừng mắt nhìn chằm chằm hai chữ "mạ vàng", rơi vào hoài nghi nhân sinh.
Anh cái gì mạ cái gì kim cơ? Chỉ có mấy người sau lưng sở hữu "thiên quân vạn mã" hoặc "núi vàng núi bạc" chờ kế thừa, mới có thể dùng tới từ này thôi.
Còn anh thì sao? Ở thế giới này, sau lưng anh … đến một cái bóng cũng chẳng có. Vẫn đang vì giá trị sinh mệnh cơ bản nhất mà 24/7 làm trâu làm ngựa không nghỉ.
Tần Túc: "......"
Bị chính mình chọc cười luôn.
Có điều, anh cuối cùng cũng hiểu được ánh mắt giáo sư là gì. Để thuận lợi cho hành động sau này, anh cần thay đổi cái nhìn của giáo sư về mình.
Mà cách tốt nhất để thay đổi ấn tượng trong mắt giáo sư, chính là khiến người ta phải tâm phục khẩu phục trên phương diện học thuật.
May mắn thay, anh đã sớm chuẩn bị.
"Các học sinh." Lúc này, phía trước vang lên giọng của Chu Khai Vũ.
Đợi đến khi mọi người đều tập trung chú ý, Chu Khai Vũ mới tiếp tục:
"Như các trò mong muốn,"
"Tuy nhiên trước hết, xin các trò nhìn kỹ thiết bị xử lý nôn tương ứng với chỗ ngồi của mình, tránh đến khi gấp lại vội vàng."
Dù là dịch dinh dưỡng có ngon đến đâu, sau khi vào bụng rồi bị ép phải nôn ra, mùi vị cũng không dễ ngửi chút nào. Thiết bị xử lý sẽ lập tức phân giải và khử mùi chỉ trong vòng một giây sau khi tiếp nhận, kết hợp với thiết bị làm sạch không khí trong lớp học, bảo đảm không để lại bất kỳ mùi lạ nào khó chịu.
"Giáo sư Chu lại bắt đầu rồi, lắm lời thật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!