——
Cùng thời điểm, thế giới trong truyện tranh: 9 giờ sáng.
Lần đầu tiên từ lúc nhập học, tiết học của lớp tổng hợp khoá 26 ban 6 sắp chính thức bắt đầu.
[ A a a cuối cùng cũng được nhìn thấy đại lão cấp S lần nữa, chờ mãi mệt muốn chết luôn á trời ơi! ]
[ Mau nhìn ánh mắt Mục Bảo, cũng đang hướng về phía cửa lớp kìa, một dáng vẻ chờ mong như muốn "rửa mắt" đợi "đại lão số 1" xuất hiện (ha ha), đúng là với Mục Bảo mà nói, thua ai đều được, trừ Ôn đệ! ]
[ Ủa tự dưng muốn tranh thắng thua là sao? ]
[ Mà có ai để ý chưa, hôm nay Ôn đệ không tới lớp nha, có phải do hôm qua "đại lão số 1" nói câu kia không? ]
[ Rồi rồi! ai mà không thấy hôm qua Tần Túc vừa dứt lời, Ôn đệ đã hóa đá tại chỗ! Ha ha ha ]
[ Nói thiệt ~ có khi nào từ nay Ôn thần sẽ "đứt đoạn tình cảm" luôn không? ]
[??? Mấy cái vớ vẩn gì trà trộn vào group vậy? Đừng động tới "đại lão số 1" nhà tui, ai cần cảm ơn! (hứ) ]
...
Bốn người bọn họ vẫn chưa hết sốc với câu nói hôm qua của Tần Túc. Vì Tần Túc được phân vào cùng lớp Hạ Mục Chi, nên cậu mang theo kỳ vọng cùng chờ mong của ba người. Hạ Mục Chi hận không thể bày ra hết thực lực để chứng minh cho Tần Túc thấy, bốn người bọn họ cộng lại chắc chắn mạnh hơn Hạ Ôn Viễn bệnh thần kinh kia.
Tiết học "Nghiên cứu Trùng tộc" được tổ chức tại phòng học chuyên ngành. Đã quen với tiết tấu của Tần Túc, các bạn học không thấy Tần Túc trong lớp cũng không lấy gì làm lạ.
Còn một phút nữa là đến giờ học, dựa theo "thói quen" trước đây Tần Túc thường xuất hiện, mọi người đều cho rằng hẳn anh sẽ vừa đúng lúc bước vào lớp.
Nhưng rồi, chỉ còn lại đúng 5 giây trước khi tiết học bắt đầu, toàn bộ học sinh đều hồi hộp hướng mắt về phía cửa lớp, chờ đợi sự xuất hiện của Tần Túc. Thế mà, người bước vào lại là giáo sư phụ trách môn Chu Khải Vũ. Trên mặt đám học sinh không giấu được vẻ thất vọng rõ rệt.
"Không phải chứ, Tần Túc cũng sẽ đến trễ sao?!"
Ngay sau đó, điều càng làm bọn họ khó hiểu hơn xảy ra. Giáo sư Chu Khải Vũ không có bất kỳ phản ứng bất thường nào, mà trực tiếp bắt đầu tiết học.
"???"
Lớp học cứ thế bắt đầu rồi?! Thầy chẳng lẽ không phát hiện còn thiếu một người à?
Tuy lớp học này có đến khoảng 500 người, nhưng Tần Túc với khí thế mạnh mẽ và sức hút như vậy, anh xuất hiện ở đâu sẽ lập tức trở thành trung tâm. Không ai có thể làm ngơ trước sự tồn tại đó.
Huống hồ, nhìn vào độ nổi tiếng của Tần Túc trên diễn đàn, anh đang là nhân vật phong vân xếp hạng thứ tư của toàn bộ hệ thống học viện quân sự. Theo tin đồn đáng tin cậy, ngay cả hiệu trưởng cũng từng đích thân xem qua hồ sơ nhập học.
Bọn họ thật sự không tin là giáo sư không biết đến sự tồn tại của "Tần Túc" trong lớp mình.
"Thưa thầy." Raymond đứng bật dậy, giọng to rõ ràng, hỏi một câu mà mọi người đều thắc mắc, "Em có một vấn đề."
Chu Khải Vũ đứng ở phía bục giảng, nghe vậy thì quay sang hướng Raymond: "Vấn đề gì?"
"Xin hỏi..." Trong ánh mắt đầy mong đợi của các bạn học, Raymond tiếp tục: "Bạn học Tần Túc đâu rồi ạ?"
Hạ Mục Chi tuy không lên tiếng, nhưng sau khi Raymond hỏi điều mà cậu cũng đang tò mò, ánh mắt cậu liền chăm chú nhìn về phía Chu Khải Vũ chờ đợi câu trả lời.
[Đúng rồi!!! Một đại lão mà không thấy đâu là sao!]
[Cảm ơn Raymond, nói hộ lòng tôi luôn!]
[Raymond cái miệng nhỏ xíu vậy mà nói được ghê ha, tạm thời phong làm Miệng Khanh* đi]
[Không có Tần Túc, tôi còn xem gì nổi nữa?]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!