Chương 17: (Vô Đề)

...

"Hôm nay tạm thời đến đây thôi. Ngày mai lúc 8 giờ 30 sáng, mong các bạn học sinh đến đúng giờ tại phòng học của môn Nghiên cứu Trùng tộc. Nếu có vấn đề gì, thầy rất hoan nghênh các em đến hỏi bất cứ lúc nào."

Sau khi trợ lý rút khỏi hội trường, kết thúc phần "chào mừng tân sinh", Trương Minh Lãng tuyên bố buổi gặp mặt kết thúc: "Các em học sinh, hẹn gặp lại trong tiết học Phân tích chiến thuật vào ngày kia."

Để rèn luyện khả năng chiến đấu thực tế cho học viên, trong tuần thứ tư kể từ khi nhập học, mỗi môn học tại trường đều kéo dài nguyên một ngày. Lớp của chủ nhiệm Trương Minh Lãng sẽ bắt đầu bằng môn Phân tích chiến thuật.

"Tạm biệt thầy."

"Trương lão sư, tạm biệt."

"Lần sau gặp lại thầy nha ~"

...

Ngay từ đầu, vì Tần Túc chủ động chào hỏi Trương Minh Lãng, khiến các bạn học trước đó vẫn tưởng Trương Minh Lãng chỉ là một Beta bình thường, giống như đại đa số Beta bình dân khác, nhờ học hành cực khổ mới leo lên được vị trí chủ nhiệm lớp, đã bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Cả lớp đều lần lượt đến chào tạm biệt thầy.

Trương Minh Lãng thì lại không quá để tâm đến thái độ của học sinh.

Trong mắt ông, mình chỉ là một người già sống đủ lâu, từng ra chiến trường cứu người, có mối quan hệ tốt với đồng đội. Trước đây từng dạy dỗ không ít học trò, trong đó có nhiều người đã trở thành nhân tài kiệt xuất. Nhưng chuyện đó vốn không liên quan gì đến ông, người khác có coi trọng ông hay không, ông đều thấy bình thường. Ông chỉ là một ông già có thời gian rảnh thì thích viết lại những trải nghiệm trên chiến trường năm xưa mà thôi.

Trương Minh Lãng rời khỏi phòng học chưa đến ba giây, Tần Túc đã đứng dậy, lặng lẽ rời đi.

Anh không muốn các bạn học biết rằng, anh không thể tham gia bất kỳ hoạt động nào vào buổi sáng, vì thế anh không đuổi theo chủ nhiệm lớp ngay trước mặt mọi người.

Về sau, các bạn học chỉ có thể thông qua "người thứ ba" để biết được việc này, từ đó mà nảy sinh đủ loại suy đoán.

Lại nói, vì học cùng lớp với Hạ Mục Chi, những lời bàn tán về Tần Túc, dù muốn hay không chỉ cần không bị điếc thì đều có thể nghe thấy.

Tất cả những lời bàn tán đó đều bị hệ thống ghi lại, và đưa vào màn hình truyện tranh.

Lượng "nhiệt" này không chỉ đơn giản là nhiệt độ, mà còn gắn chặt với giá trị nhân khí

- độ nổi tiếng trong thế giới truyện tranh.

Nhưng mà chính bởi vì Tần Túc cố ý trì hoãn ba giây mới rời khỏi lớp, mà ngay khi vừa bước ra khỏi cửa, anh liền gặp phải một "chướng ngại vật".

"......"

Đứng chắn ngay trước mặt là Hạ Ôn Viễn.

Nhìn thấy người đứng chặn mình, Tần Túc lập tức nghĩ tới những làn đạn đã từng lướt qua, hiểu ngay đối phương rõ ràng là đang nhằm vào mình.

Anh cũng có chút tò mò, không biết Hạ Ôn Viễn tìm mình có chuyện gì.

Tần Túc hơi rũ mắt, ánh nhìn lạnh nhạt. Anh ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Hạ Ôn Viễn. Thần sắc lạnh lùng, hoàn toàn không có ý định lên tiếng trước. Trong cuộc giằng co kiểu này, ai mở miệng trước người đó sẽ mất thế thượng phong.

Quan trọng là, Tần Túc biết rõ Hạ Ôn Viễn vì cái cách mà Hạ Mục Chi nhìn anh, mà sinh ra địch ý. Còn về việc Hạ Ôn Viễn muốn gì khi chủ động tìm đến anh. Trong lòng anh không rõ, cho nên cứ giữ thái độ án binh bất động, lấy bất biến ứng vạn biến.

Chỉ là một cuộc giằng co ngắn ngủi chưa tới ba giây, nhưng vì một bên là Tần Túc nhân vật "phong vân" từ ngày đầu nhập học nên tin đồn lập tức lan ra khắp nơi. Những học sinh hóng chuyện không ít chút nào.

Huống hồ đối tượng còn là Tần Túc, khiến cho "đám ăn dưa" trong lòng ngứa ngáy, tò mò đến phát điên, lập tức rủ nhau đi hóng chuyện trong âm thầm.

[Tu La tràng??? Tôi chuẩn bị bỏ hết đồ ăn ra rồi đây.]

[Cười xỉu, nhìn bộ dạng các bạn học cứ như đang diễn vở kịch của tôi vậy. Ai cũng giả vờ bình thường, nhưng lại không hề bình thường. Cuối cùng vẫn chọn vừa sợ vừa tám chuyện.]

[Vậy còn đợi gì nữa? Dưa thì vẫn phải ăn (gặm gặm). Chúng ta mấy đứa ham hố là thế đấy (cười tươi).]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!