Trong đầu cậu đã tưởng tượng ra vô số kịch bản, nào là Tần Túc mắng cậu điên, cười nhạo cậu mê truyện quá mức, thậm chí coi thường. Nhưng không, chẳng có điều gì trong số đó xảy ra.
Đối diện với mấy lời "nửa tỉnh nửa mê" của cậu, Tần Túc chẳng những không châm chọc, mà trong mắt anh cũng không hề có lấy một tia chế giễu.
Chỉ là sự bình tĩnh, lạnh nhạt và chấp nhận.
Một cảm giác như thể cậu ấy đang nói: "Tuy tôi không hiểu lắm, nhưng tôi tôn trọng sở thích của cậu, và sẽ nghiêm túc đối đãi với nó."
Chính thái độ đáp lại ấy của Tần Túc khiến cảm xúc căng thẳng của Giang Lộ trong nháy mắt liền ổn định trở lại
- Đáng giá.
Suy nghĩ ấy vừa hiện lên trong đầu, Giang Lộ lại nghe thấy Tần Túc cất giọng hỏi:
"Còn gì muốn nói nữa không?"
Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng rõ ràng là đang cần rời đi sớm.
"Không, không có!" Giang Lộ vội vàng lắc đầu lia lịa.
"Ừ." Tần Túc gật nhẹ. "Vậy… hẹn gặp lại."
"Gặp lại!"
Biết Tần Túc rất bận, thường xuyên không trở về ký túc xá, Giang Lộ hiểu ngay câu "gặp lại" này nghĩa là: hôm nay cậu ấy sẽ không quay về.
Tần Túc xoay người, sải bước rời khỏi tòa nhà ký túc.
Vì bị trễ chút thời gian, lần này bước chân anh nhanh hơn bình thường.
"Ha ha ha ——"
"Không phải tôi nói chứ Giang Lộ, cậu thiệt là "đậu" quá mức, tôi cười muốn nội thương luôn rồi! Cả bụng giờ còn đau đây này, ha ha ha ha…"
"Đúng vậy! Truyện tranh đồ nữa, bịa là chính!"
Ngay khi bóng dáng Tần Túc khuất hẳn khỏi tầm mắt, cả đám học sinh trong phòng học vốn đang nín cười chịu trận, liền lần lượt vỗ vai Giang Lộ mà cười ầm lên.
Toàn là thiện ý, nhưng cũng chẳng kém phần "vỗ mặt".
"……"
Giang Lộ chợt nhận ra nãy giờ giọng mình có vẻ hơi lớn… hình như cả lớp đều nghe thấy?
Trong chớp mắt, mặt cậu đỏ bừng như bị lửa thiêu, vội đưa tay che mặt:
"Aaaa cầu xin mấy người đừng nhắc nữa!!!"
So với phản ứng của mọi người, thì việc vừa rồi Tần Túc không cười nhạo cậu là điều thật sự phải bất ngờ, thậm chí còn nói lời cảm ơn.
Người như vậy… thực sự rất tốt mà.
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Giang Lộ, cậu đúng là gan to thật nha. Cậu lấy đâu ra dũng khí mà dám nói với Tần Túc mấy lời đó vậy? Lúc mới nghe thấy, tụi tôi ở phía sau đều sững sờ luôn!"
Câu nói này vừa dứt, cả đám bạn học xung quanh đều gật đầu đồng tình.
"Còn kinh ngạc hơn là… đối diện với lời nói gần như kiểu "hoang tưởng mất kiểm soát" của cậu, vậy mà Tần Túc lại nghiêm túc lắng nghe còn cảm ơn cậu nữa! Thật sự đấy… quá bất ngờ. Nhưng nghĩ lại thì, nếu là Tần Túc thì, cũng đúng là phản ứng mà cậu ấy sẽ có."
Dù Tần Túc vẫn luôn khiến bọn họ không thể đoán nổi, nhưng chẳng thể phủ nhận cậu ấy có một loại tu dưỡng rất đặc biệt, rất đáng quý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!