Chương 11: (Vô Đề)

Nghe thấy tên mình, Tần Túc đẩy cửa bước vào với vẻ nghi hoặc, thuận tay khép nhẹ cánh cửa lại, lặng lẽ đứng chờ. Ánh mắt dừng lại trên người Giang Lộ.

"!"

Vừa nghe thấy tiếng nói trầm thấp của Tần Túc cùng với tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, cảm xúc đang dâng trào kích động khiến Giang Lộ giật nảy người, hoảng hốt đến mức theo phản xạ khua loạn tay, cuống cuồng đè mạnh bản thân xuống mặt bàn, giả vờ như không có chuyện gì.

Động tác kỳ quặc của Giang Lộ khiến ánh mắt Tần Túc khẽ dừng lại trên khuôn mặt cứng đờ của cậu. Kết hợp với những tình tiết mới trong bộ truyện tranh và hành vi khác thường của Giang Lộ gần đây, Tần Túc trong lòng đã lờ mờ đoán được vài phần.

Giang Lộ lúc nãy gọi… hình như là nhân vật trong "truyện tranh".

Hai giây yên lặng ngắn ngủi trôi qua. Sau khi kịp phản ứng lại, Giang Lộ nuốt nước bọt, cứng ngắc quay đầu đối mặt với Tần Túc. Đối diện với ánh mắt nhàn nhạt đang dò xét từ trên xuống dưới, đầu óc cậu như bị kéo căng, buột miệng nói :

"Cái kia… ha ha ha, giữa trưa tốt lành nha."

"……"

Nói xong câu đó, Giang Lộ xấu hổ đến mức chỉ muốn lấy ngón chân mà đào một cái hố chôn luôn mình xuống đất.

Cậu thật sự... ngại quá đi mất!

"... Giữa trưa tốt." Rõ ràng Giang Lộ vẫn chưa hoàn hồn. Tần Túc cũng không hỏi nhiều, chỉ khẽ gật đầu, sau đó đi về phía bàn học làm việc của mình. Anh không ngồi xuống, mà bắt đầu tìm quyển sách cần dùng cho tiết học buổi chiều.

"……"

Thấy Tần Túc rất nhanh đã quay lưng lại với mình, đầu ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng lần lượt lướt qua từng cuốn sách được xếp gọn gàng trên giá, Giang Lộ len lén vỗ ngực.

May mà Tần Túc không hỏi thêm gì, nếu không...

Ánh mắt Giang Lộ lại nhìn về phía mặt bàn, nơi cậu vừa úp mặt xuống, gương mặt rõ vẻ rối rắm.

Cậu vạn lần không ngờ, trong bộ truyện tranh 《Truyền Thuyết Tinh Tế》 mà gần đây cậu rất thích, nhân vật Alpha mới xuất hiện lại tên là… "Tần Túc".

Tên giống hệt bạn cùng phòng, không chỉ trùng âm mà ngay cả cách viết cũng giống!

Từ từ đã… Tần Túc trong truyện cao 1m90, tóc đen, mắt đen… bạn cùng phòng cậu cũng vậy!

Điều quan trọng hơn là mặc dù nhân vật 2D và người thật ngoài đời vốn dĩ khác biệt lớn, nhưng… trước đây cậu chưa từng để ý. Sau khi bắt đầu so sánh thông tin giữa bạn cùng phòng Tần Túc và đại lão Alpha trong truyện tranh, Giang Lộ bắt đầu lén quan sát. Rồi cậu bỗng nhận ra, dáng người cao lớn, gương mặt lạnh lùng và khí chất của bạn cùng phòng mình, thực sự giống hệt nhân vật trong truyện! (Edit:

mặt trời chân lý chói qua timm)

Càng nghĩ, ánh mắt Giang Lộ nhìn Tần Túc lại càng kỳ lạ. Nhiều lần muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng không dám.

Tê…

Trong quãng thời gian gặp gỡ ít ỏi, cậu chưa bao giờ thấy Tần Túc đọc truyện tranh hay tiểu thuyết.

"Này, Tần Túc, cậu có xem truyện tranh không? Trong truyện có người trùng tên với cậu đó, nhất định phải đọc hết toàn bộ nha! Để nhỡ xuyên vào truyện còn biết đường mà xoay sở!"

Chỉ cần tưởng tượng đến ánh mắt lạnh tanh của Tần Túc khi liếc nhìn mình, Giang Lộ liền rùng mình một cái, điên cuồng lắc đầu.

Xuyên truyện gì đó… nghe thôi đã thấy vô lý cực kỳ rồi. Đó chỉ là mấy lời đùa vui vô căn cứ. Chỉ có những người mê truyện tranh và tiểu thuyết như cậu mới tin tưởng rằng thế giới trong đó là "thế giới song song" tồn tại thật sự.

Tần Túc thì khác. Cậu ấy chưa từng đọc, nhìn qua đã thấy là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định. Chắc chắn sẽ không tin mấy chuyện này đâu.

Chính mình nói như vậy… Tần Túc có khi sẽ nghĩ cậu bị bệnh thần kinh mất thôi?

"Có chuyện gì muốn nói với tôi à?" Tần Túc tìm được sách, xoay người lại, thấy Giang Lộ co rụt cổ, còn đang lắc đầu nguầy nguậy, rõ ràng trong lòng có chuyện gì đó đang giấu, đến mức hoảng loạn.

"A? À… Không có, không có gì cả." Giang Lộ hai tay nắm lấy lưng ghế, đầu lắc như trống, không dám nói lời nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!