Ảnh chân dung: Giấy chứng nhận đính kèm. jpg
Chiều cao: 1m90
Mã số định danh: QS11111
Giới tính: ?
Bối cảnh: ?"
Trong khoảnh khắc bảng thông tin ấy xuất hiện trước mặt mọi người, một tài liệu mà lẽ ra phải khiến bọn họ náo động, k*ch th*ch, lại khiến toàn hiện trường như rơi vào câm lặng.
Không ai lên tiếng, từng người đều sững sờ, trầm mặc đến mức khiến người ta ù tai.
Ai có thể nói cho họ biết, những dấu "?" kia... rốt cuộc có ý nghĩa gì? Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy có một hồ sơ nhập học mà lại xuất hiện hàng loạt dấu hỏi như vậy. Cái loại thao tác thoạt nhìn vừa kỳ lạ, vừa bất hợp lý này, rốt cuộc là sao đây???
Giữa bầu không khí im lặng đến mức ngột ngạt, không ít học sinh vẫn khó lòng tin vào mắt mình, phải quét tới quét lui nhìn bảng hồ sơ mấy lượt.
Dù bọn họ có cúi xuống ngẩng lên, nhìn trái liếc phải, thì giao diện quang não mà Raymond đang chiếu ra... vẫn chỉ có thể dùng hai chữ "sạch trơn" để hình dung.
Ánh mắt nghi ngờ bất định của các học sinh cứ luẩn quẩn giữa bảng hồ sơ và Raymond, muốn hỏi nhưng lại ngập ngừng.
Raymond thì bắt đầu hoài nghi cả nhân sinh. Lúc này cậu đã không rảnh để quan tâm người khác nhìn mình kiểu gì nữa, bởi chính cậu cũng không thể tin được, cái tài liệu mà cậu tốn công, tốn sức mới moi được....... lại là thứ có nội dung chẳng khác gì " tờ giấy trắng đầy dấu chấm hỏi!?"
Lúc này đây cậu mới hiểu được, vừa rồi Cậu Theodore nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ đó có nghĩa gì. Cũng hiểu luôn vì sao Cậu Theodore chẳng cần suy nghĩ quá lâu, đã thản nhiên cấp cho cậu hồ sơ này.
Bởi vì... dù có cấp hay không, thì kết quả cũng chẳng khác gì nhau: chẳng có thông tin gì cả.
Trong ảnh giấy chứng nhận, người Alpha tóc đen kia mang ánh mắt bình thản, lạnh lùng đến mức vô cảm, như đang nhìn xuyên qua tất cả. Đôi mắt ấy hờ hững như thể đang chế giễu cái công sức mà bọn họ đã bỏ ra, lật tung cả trời đất chỉ để nhận về một kết quả buồn cười thế này đây.
Sự trào phúng, thật sự là căng tràn đến từng nét ảnh.
"À này... Hỏi chấm thiệt luôn hả?"
"Giỡn hả trời?"
"...... Không hiểu sao, dù là một hồ sơ thiếu thông tin đến mức nghèo nàn, tôi lại cảm thấy... rất hợp với cảm giác mà cậu ta mang lại. Lạnh lùng, xa cách, như thể từ trong xương cũng lạnh toát ra ngoài."
……
"Khụ khụ… Raymond, có… có khi nào cậu đang đùa với tụi tôi không?" Có một Alpha rón rén lên tiếng.
Đùa?!
Sắc mặt Raymond trở nên khó coi thấy rõ. Cậu hít một hơi thật sâu, trịnh trọng nhìn khắp bạn bè xung quanh, ngữ khí kiên định:
"Các cậu, đây là sự thật. Tôi không hề đang đùa giỡn. Đây... là tất cả thông tin mà Trường Quân sự số 4 hiện đang có về người tên Tần Túc." ánh mắt Raymond dừng lại ở hai chữ "Tần Túc" trong tài liệu.
"......"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không ai thốt nên lời.
Sau một lúc im lặng như chết, cuối cùng cũng có người cười gượng, cố gắng kéo lại không khí:
"Ha ha... Các cậu cũng đừng buồn nữa. Nhìn mặt tích cực đi ít nhất thì, chúng ta cũng đã biết được tên của cậu ta rồi còn gì. "Tần Túc", không phải sao?"
"......"
"Vậy... cũng đúng ha?" – Mọi người nghẹn họng, không ai dám phản bác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!