Trở về huyện, nghỉ ngơi cả một buổi chiều, hôm sau Hà Quất lại đến cửa hàng như thường. Đúng dịp Giáng Sinh nên khách đến đông, bốn người trong tiệm đều bận rộn. Hà Quất vừa cân hàng, vừa thu ngân, vừa chú ý khách ra vào.
Cho đến khi một người phụ nữ trung niên lạ mặt bước vào, ánh mắt cô mới khẽ dừng lại.
Người phụ nữ vừa vào đã ngẩng đầu nhìn trần nhà, rồi lại đảo mắt quanh một vòng.
Vào tiệm trái cây mà chẳng ngó hoa quả, chỉ ngó ngôi nhà.
Hà Quất suýt thì nghi ngờ, không lẽ cửa hàng mình treo biển "cho thuê" ngoài cửa?
Nhưng càng lạ hơn là hai nhân viên trong tiệm, vừa thấy người này liền vô thức nhìn thêm mấy lần giống như đã quen biết.
Đến khi khách xếp hàng thanh toán đã rời đi, trong tiệm vơi bớt người, người phụ nữ trung niên ấy mới tươi cười bước đến trước mặt Hà Quất:
"Cháu là Hà Quất phải không?"
Hà Quất nhìn kỹ đối phương, khẽ gật đầu: "Cháu là Hà Quất, còn cô là...?"
"Tôi là mẹ của thầy Chu." Người phụ nữ xưng danh, lại gượng gạo cười: "Có thể ra ngoài nói vài câu không?"
"Không cần đâu ạ, cháu còn phải cân hàng, thu ngân, nói tại đây cũng được." Nhìn thần sắc bà ta, Hà Quất đã đoán ra đôi phần.
Nghe vậy, mẹ Chu liền liếc quanh, thấy hai nhân viên đứng cách xa, còn Hà Tiêu thì đang trông quầy nhỏ ngoài cửa, bà ta mới nói: "Hà Quất này, Chu Nguyên đã kể cho cô chuyện hôm đó rồi. Thật sự không trách nó, là cô ép nó đi xem mắt. Nếu cháu có giận thì giận cô đi, đó là lỗi của cô! Cô nhất thời hồ đồ mới bảo nó đi gặp cô gái khác."
"Cháu xem... có thể cho Chu Nguyên thêm một cơ hội không? Nó thật lòng thích cháu."
Một lời đã đoán trước, Hà Quất không ngạc nhiên.
Nhưng ánh mắt lại vượt qua mẹ Chu, nhìn ra phía cửa.
Hà Tiêu cũng vừa đúng lúc ngoảnh lại, ánh mắt rơi trên bóng lưng mẹ Chu, mày hơi cau lại. Cách nhau mười mét nhưng Hà Quất vẫn thấy trong mắt anh ẩn chứa sự gay gắt, như thể cực kỳ bất mãn với sự xuất hiện của bà ta.
Có lẽ đây không phải lần đầu mẹ Chu Nguyên đến đây, có khi mấy ngày trước đã từng đến, Hà Quất nghĩ.
Thu ánh nhìn về, Hà Quất nở nụ cười lễ phép nhưng xa cách: "Cô à, cho dù là cô ép thầy Chu đi xem mắt, nhưng nếu thật lòng thích cháu, thì sao anh ta lại đi? Huống hồ có một người mẹ cứ ép con trai đi xem mắt như cô, cháu nào dám cho anh ta cơ hội nữa?"
Có một bà mẹ chồng như thế, ngu mới quay lại!
Cô nói dứt khoát, nhưng mẹ Chu Nguyên vẫn chưa chịu từ bỏ, vội vàng khuyên nhủ: "Nó chỉ định đi cho xong, không phải thật sự muốn xem mắt! Trong lòng nó chỉ có cháu thôi, nó chỉ thích người như cháu!"
Hà Quất gượng cười, giọng vẫn bình thản: "Cô à, 'cho xong' thật sự thì phải là đến nơi, đứng dậy, giải thích rõ ràng với đối phương, rồi chân thành xin lỗi. Chứ không phải ngồi xuống, mặt đối mặt uống cà phê."
"Đã ngồi uống cà phê, còn nói chuyện, thì không gọi là 'cho xong'."
Lời cô nói khiến mẹ Chu Nguyên lúng túng chẳng biết nói gì thêm.
Nhưng lát sau, bà ta vẫn không cam lòng: "Nhưng nó thật sự thích cháu, cô cũng thật sự rất ưng cháu!"
"Nếu cô thật sự ưng, sao lại để Chu Nguyên đi xem mắt người khác?"
"Cái này... cô..."
Mẹ Chu Nguyên lắp bắp không nói được, Hà Quất lại bình tĩnh phân tích: "Là vì điều kiện cô gái kia tốt hơn cháu. Người ta ai cũng muốn hướng lên cao, chuyện xem mắt cũng vậy. Sau này nếu cô gặp cô gái nào điều kiện tốt hơn cháu, cô lại để Chu Nguyên đi xem mắt người đó."
Vài câu nói thôi đã khiến mặt mẹ Chu Nguyên đỏ bừng.
Muốn cãi lại, nhưng từng lời Hà Quất đều có lý.
"Cháu tuyệt đối sẽ không cho Chu Nguyên cơ hội nữa, cô về đi. Sau này đừng đến tìm cháu nữa." Đúng lúc có khách khác mang hoa quả đến cân tiền, Hà Quất liền bận rộn trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!