"Gâu gâu gâu!!"
Hà Quất vừa xuống bếp lấy chút đồ ăn, lại rót thêm một cốc trà nóng bằng bình giữ nhiệt, thì con chó nhà bà ngoại sủa ầm lên. Ở nông thôn, một con chó sủa là cả đám chó xung quanh cũng sủa theo. Hà Quất đành phải nhanh gọn, cầm đồ rồi đi ra ngoài.
Đi được mấy bước xa, tiếng chó sủa mới dần dần im bặt.
May mà làng nhỏ, bật đèn pin trên điện thoại soi đường, cô nhanh chóng đi tới đầu làng, từ xa đã thấy một chiếc xe quen mắt.
Hà Tiêu cũng nhìn thấy cô, anh bật đèn pha, ánh sáng chiếu rọi cả một đoạn đường trước xe. Cô khoác áo phao màu xanh nhạt, đi tới, đêm ở nông thôn lạnh buốt, ngón tay cầm đồ ăn đỏ bừng vì lạnh.
Đến bên cửa kính xe, cô nhẹ gõ "cốc! cốc!".
Hà Tiêu hạ cửa kính: "Lên xe đi, trong xe có điều hòa, ấm lắm."
"Không cần đâu."
Cô đưa bánh bò bía thịt bò và sữa đã chuẩn bị, cuối cùng còn đưa thêm cả trà nóng. Ngón tay Hà Quất bị lạnh đến mức hơi đau nhức, đợi Hà Tiêu nhận hết đồ, cô vội rụt tay vào trong tay áo sưởi ấm: "Chị về nghỉ đây, em cũng về sớm đi."
Nói xong xoay người rời đi. Hà Tiêu chống khuỷu tay lên cửa kính, nhìn bóng lưng cô khẽ cười, nhưng lại ẩn chứa vài phần bất mãn.
Không hỏi anh tại sao lại đến? Cũng không hỏi anh có chuyện gì? Cứ thế bỏ đi sao?
Anh đặt đồ vào trong xe, tắt đèn, cầm theo điện thoại và chìa khóa, mở cửa rồi "rầm" một tiếng đóng lại.
Hà Quất nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn lại, dưới ánh sáng yếu ớt của điện thoại, chỉ thấy Hà Tiêu sải bước nhanh tới.
"Em xuống xe làm gì?"
"Đưa chị về."
"Không cần đâu, chị tự đi được, có xa mấy đâu."
Sắc mặt Hà Tiêu có chút khó coi, thậm chí còn như đang tức giận, nhưng khi chạm phải ánh mắt hơi ngơ ngác của Hà Quất, anh lại bất lực.
Anh gần như thỏa hiệp mà nói thật: "Muốn nói với chị vài câu."
Vừa nói vừa cầm lấy điện thoại trong tay cô, soi đường phía trước. Hà Quất đút tay vào túi áo giữ ấm.
Cô dịu giọng hỏi: "Nói gì vậy?"
"Định khi nào về?" Hà Tiêu nghiêm túc hỏi, khóe mắt vẫn luôn dõi theo góc nghiêng của Hà Quất.
Dưới ánh đèn pin, cô cúi đầu nhìn đường, mái tóc búi cao thành búi tròn, như thể lúc đi ra ngoài vội quá nên buộc có chút lộn xộn, nhưng lại bất ngờ rất hợp. Khi mím môi, đôi má phồng nhẹ, khiến người ta chỉ muốn đưa tay véo thử.
Khóe miệng Hà Tiêu cũng vô thức nhếch lên.
"Mai thôi, ở lại cũng chẳng còn việc gì, về xem trong cửa hàng còn thiếu hàng gì." Cô đã ở đây một tuần, cũng nên trở về. Quan trọng hơn là Hà Quất thực sự không muốn Hà Tiêu đêm nào cũng ra đầu thôn Trần Gia đứng chờ.
Ai không biết còn tưởng anh là kẻ buôn người mất!
Cô hơi nghiêng đầu, ngước mắt nhìn Hà Tiêu, rõ ràng có gì muốn nói nhưng lại không nói ra.
Hà Tiêu đoán được, chủ động nói: "Đêm nào tôi cũng tới đây, sáu giờ sáng lại xuất phát về huyện, đi lấy hàng, mở cửa làm ăn."
Cúi mắt xuống, anh hỏi: "Muốn biết vì sao đêm nào tôi cũng tới đây không?"
Hà Quất lắc đầu.
Cô không muốn biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!