Hà Tiêu nấu ăn rất nhanh, hương vị cũng ngon. Món gà hầm hạt dẻ khiến bà ngoại vô cùng yêu thích, ông ngoại cũng vui, đặc biệt mở một chai rượu, vừa uống vừa khen rượu Hà Tiêu mang đến ngon. Hà Quất nhìn bốn thùng Ngũ Lương Dịch kia, trong lòng tò mò, không biết bốn thùng rượu này đáng giá bao nhiêu tiền.
Ăn cơm xong mới mười hai giờ rưỡi, Hà Tiêu ngồi bên cạnh trò chuyện thêm vài câu với ông bà.
Nhưng nói chuyện chưa được mấy câu đã bắt đầu ngáp.
Bà ngoại thấy vậy liền nói: "Hà Tiêu, nếu con buồn ngủ thì đi ngủ một lát đi, nhà mình còn nhiều giường lắm."
"Đúng đúng! Ông với bà ngoại con có cái giường lớn, con cứ đến đó nằm một lát." Ông ngoại cũng phụ họa.
Nghe vậy, bà ngoại lập tức trừng mắt với ông: "Người già trên người có mùi, người trẻ chưa chắc đã không chê đâu."
Bà quay đầu lại nói với Hà Tiêu: "Con lên phòng phía tây tầng hai đi, đó là phòng dọn sẵn cho Quýt, vừa mới thay bộ chăn ga gối mới, con lên đó ngủ một lát nhé."
"Không cần đâu ạ, lát nữa con còn lái xe về huyện, không ngủ nữa." Nói thì nói vậy, nhưng Hà Tiêu lại ngáp thêm một cái.
Hà Quất chợt nhớ đến tối hôm qua anh còn bận đến tận hơn hai giờ sáng, sáng sớm sáu bảy giờ đã đi chở hàng, tổng cộng chẳng ngủ được bao nhiêu, giờ này xem ra đúng là buồn ngủ thật rồi.
Cô nhẹ giọng nói: "Em mà lái xe về thế này thì không an toàn, lên lầu ngủ một lát đi. Ngủ một tiếng rồi đi huyện cũng không muộn."
Từ thôn Trần Gia Trang chạy ra cửa hàng trái cây ở huyện, nhiều nhất cũng mất bốn mươi phút đi đường.
Ngủ một tiếng, đến cửa hàng cùng lắm cũng hai giờ rưỡi, không tính là muộn.
Hà Tiêu nhìn thời gian trên điện thoại, rõ ràng là còn đang do dự.
Bà ngoại lại nói: "Đi đi, ngủ một chút mới có tinh thần."
Dưới sự khuyên nhủ của ba người, Hà Tiêu mới ngáp dài đứng dậy: "Vậy con lên lầu nghỉ một lát, ngủ một tiếng rồi con đi."
Nói rồi đi thẳng lên tầng hai, cho đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa phòng trên lầu, ánh mắt bà ngoại mới từ cầu thang chậm rãi thu về, rơi xuống mười sáu thùng đồ đặt trong phòng khách.
Bà nhỏ giọng hỏi: "Quýt, con với Hà Tiêu... "
Lời nói còn chưa hết, bà lại hạ thấp giọng hơn: "Có phải đang yêu nhau không?"
"Cái gì ạ!"
Sợi dây trong đầu Hà Quất như căng đứt ra, lập tức nổ tung, vội vàng nói: "Bà ngoại, sao bà lại ghép đôi lung tung thế ạ? Con với cậu ấy căn bản là không thể nào!"
Khóe môi bà ngoại mím chặt, vẻ mặt không mây tin tưởng. Bà quay sang nhìn ông ngoại.
Ông ngoại tuy có uống rượu nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo. Ông nhìn bốn thùng Ngũ Lương Dịch kia, nói: "Bà ngoại con chưa chắc đã nói lung tung đâu. Nhưng ông thì lại thấy, thật ra... cũng không phải không thể."
Ngay cả bà ngoại cũng nói: "Đúng đấy, hai đứa vốn đâu có quan hệ máu mủ gì, cậu trai này cũng khá, biết rõ gốc gác. Nếu con thật sự ở cùng nó, bà nói câu này nghe khó lọt tai... sau này con cũng chẳng phải lo chuyện mẹ chồng nàng dâu."
Dù sao mẹ của Hà Tiêu đã mất rồi.
Hà Quất đưa tay ôm trán: "Bà ngoại, cậu ấy là em trai con, con với cậu ấy sao có thể được chứ?"
"Sao lại không thể? Bà thấy cậu trai này rất được, vừa biết nấu ăn, lại cao ráo đẹp trai. Hơn nữa bây giờ vẫn còn chuyện chồng mất rồi chị dâu tái giá với em chồng đấy thôi. Hai đứa con thật ra cũng có thể mà." Bà ngoại gần như như bị mê hoặc mà khuyên nhủ.
Ngay cả ông ngoại cũng phụ họa: "Đúng vậy, gặp được người hợp không dễ, thật sự có thể nghĩ đến đó."
Hà Quất bị ông bà nói đến mức phải bật cười: "Con thấy bữa trưa nay món gà hầm hạt dẻ với mấy thùng rượu này, là đã hoàn toàn mua chuộc được ông bà rồi. Con thực sự coi cậu ấy là em trai, sao có thể nghĩ đến chuyện khác được?"
Nghe giọng điệu của Hà Quất kiên quyết, ông bà cũng không khuyên thêm nữa.
Chỉ là mơ hồ cả hai đều cảm thấy, hình như Hà Tiêu có chút tâm tư khác.Nói là ngủ một tiếng, nhưng thật ra mới ngủ nửa tiếng là Hà Tiêu đã dậy, thu dọn chuẩn bị rời đi. Ông bà ngoại ra tiễn, Hà Quất cũng đi theo sau, tiễn người ra tận cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!