Chương 5: Ám chỉ

Tối hôm đó, Hà Quất trằn trọc mãi vẫn không sao ngủ được.

Đến tận hai giờ sáng, khi dậy đi vệ sinh, vừa mở cửa liền thấy khe cửa phòng của Hà Tiêu hắt ra một tia sáng, bên trong truyền đến tiếng động rất nhỏ nhưng nhịp nhàng, giống như tiếng gõ bàn phím.

Không phải đã nghỉ việc rồi sao? Sao còn gõ bàn phím? Hay là đang chơi game?

Nhưng ấn tượng trước giờ, Hà Tiêu chưa từng chơi game. Chẳng lẽ bây giờ thay đổi rồi?

Theo nguyên tắc "ít chuyện thì hơn", Hà Quất coi như không nghe thấy gì, đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Thế nhưng khi trở ra, cửa phòng Hà Tiêu đã mở. Anh đang mặc bộ đồ ngủ màu cà phê nhạt năm xưa Hà Quất mua cho, dựa người ở cửa phòng mình.

"Có muốn ăn chút gì không?"

Hà Quất lắc đầu: "Không cần." Nói xong định quay về phòng.

"Ăn chung với tôi đi, tôi đói rồi."

Giọng nói của Hà Tiêu truyền đến từ phía sau, có chút lười nhác mệt mỏi, lại xen lẫn một tia nũng nịu khó gọi thành tên.

Bước chân Hà Quất khựng lại, hơi bất ngờ. Nhưng nghĩ tới tiếng bàn phím phát ra từ phòng anh, cô vẫn quay đầu lại hỏi: "Em đang chơi game à? Hay là..."

"Làm thêm. Giúp người ta cắt video, viết kịch bản, soạn copy, viết bài gửi tạp chí."

Hà Quất thoáng ngẩn ra, anh vậy mà làm nhiều việc bán thời gian đến thế ư?

"Em thiếu tiền lắm sao?"

"Ừ, tại muốn mua nhà."

"Nhưng cũng không đến mức phải liều mạng thế chứ? Chị có thể đưa cho em một ít, chắc đủ tiền đặt cọc."

"Tiền của chị cứ để dành đi, chuyện mua nhà tôi tự giải quyết."

Hà Tiêu cắm tay vào túi quần đi thẳng ra phòng khách: "Chị nấu cho tôi bát mì đi, tôi đói quá."

Nói xong liền thả người xuống sofa, trông như đã mệt rã rời.

Đã hơn hai giờ sáng rồi, nếu bận rộn đến tận lúc này, sao mà không mệt được chứ?

Hà Quất đành đi vào bếp. Dù sao từng sống một mình nên nấu một bát mì với cô mà nói chẳng khó gì. Bật bếp, chiên hai quả trứng, thêm nước, thả rau đã rửa sạch vào, đang định lấy mì từ tủ lạnh ra thì vừa quay người lại. Không biết Hà Tiêu đã đứng ở cửa bếp từ lúc nào.

Người hù người, hù chết khiếp thật đấy!

Tim Hà Quất giật thót, toàn thân nổi da gà, vội xoa xoa ngực, "Sao em đi không có tiếng động gì thế?"

Vừa nói vừa lấy mì ra khỏi tủ lạnh.

Hà Tiêu nghiêng đầu tựa vào khung cửa, khóe môi hơi cong, ánh mắt in rõ bóng dáng cô.

Anh thiếu tiền, muốn mua nhà nên mới làm việc điên cuồng.

Nhưng nếu không làm việc điên cuồng, vậy cái ý niệm cuồng loạn kia trong lòng, anh lấy gì để đè nén xuống đây?Nấu mì xong, Hà Tiêu bưng ra bàn ăn, lại lấy thêm một cái bát. Anh gắp chút mì, múc ít canh sang bát đó.

Hà Quất nói: "Chị không ăn."

"Ăn cùng đi, chỉ hai miếng này thôi." Hà Tiêu nói xong đã đặt bát mì ngay trước mặt cô: "Ăn không hết thì cứ để đấy, lát nữa tôi ăn nốt."

Bị anh nói vậy, Hà Quất nào còn dám bỏ thừa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!