Chương 49: Ngoại truyện 7: Hoàn toàn văn

Ngày thứ mười sau khi Hà Quất rời đi, thời tiết ở huyện Kỳ Viên rất đẹp. Hà Tiêu bế Tiểu Chanh Tử đi đến cửa hàng. Đúng dịp cuối tuần, cửa hàng đông khách hơn bình thường, anh chỉ có thể vừa bế Tiểu Chanh Tử vừa đứng ở quầy thanh toán.

Mười giờ sáng, quán ăn nhà dì Lâm bên cạnh đang rảnh, bà đi dạo một vòng sang cửa hàng trái cây, thấy Hà Tiêu một tay ôm Tiểu Chanh Tử, một tay giúp khách cân trái cây. Tiểu Chanh Tử nằm sấp trên vai anh ngáp ngắn ngáp dài, rõ ràng là buồn ngủ.

Dì Lâm bước tới, vươn tay bế lấy Tiểu Chanh Tử, thuận miệng hỏi: "Quýt đi mấy ngày rồi?"

Hà Tiêu vừa giúp khách thanh toán vừa trả lời: "Đi mười ngày rồi."

Nói xong ngẩng đầu với khách: "Tổng cộng bảy mươi tám tệ ba, đưa bảy mươi tám tệ là được rồi."

Khách nhận trái cây từ tay anh, trả tiền xong thì rời đi.

Mấy người sau xếp hàng tiếp tục mang trái cây lên thanh toán.

"Con bé có nói bao giờ về không?"

"Trước đó nói với Chử Tích là ra ngoài chơi nửa tháng, chắc còn bốn, năm ngày nữa là về."

"Ra ngoài chơi chơi cũng tốt, đỡ phải ngày nào cũng ở cái huyện nhỏ này, cũng bí bức lắm."

Dì Lâm nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tiểu Chanh Tử, dỗ bé ngủ, hạ giọng nói: "Dù sao Tiểu Chanh Tử nhà mình ngoan như vậy, chắc cũng không đến mức suốt ngày đòi mẹ."

Chỉ cần nghe thấy hai chữ "mẹ", Tiểu Chanh Tử vốn đã buồn ngủ lại ngẩng đầu nhìn dì Lâm.

"Lúc nên ngủ mà không ngủ, sẽ khóc đòi tìm A Quýt."

Hà Tiêu đưa trái cây cho khách: "Hai mươi tư tệ năm, đưa hai mươi tư tệ là được."

Sau đó quay đầu nói với dì Lâm: "Nhưng cháu lấy áo của A Quýt bọc con bé lại, nó ngửi thấy mùi trên áo A Quýt thì sẽ đỡ hơn chút."

Trước khi Hà Quất rời đi, anh cứ tưởng Tiểu Chanh Tử là đứa trẻ dễ dỗ, nhưng đến lúc tự mình chăm mới biết, bình thường con bé không khóc không quậy, nhưng cứ đến tối và lúc ngủ trưa là lại khóc đòi Hà Quất.

May mà tìm được mấy cách dỗ bé ngủ trên mạng, nếu không anh thật sự đã phải gọi Hà Quất về rồi.

"Từ lúc sinh ra đến giờ, nó lúc nào chẳng ở với Quýt, chưa bao giờ tách ra, chắc chắn là lệ thuộc vào mẹ nhiều hơn."

Dì Lâm cúi mắt nhìn Tiểu Chanh Tử, thấy con bé lại ngoan ngoãn nằm trong lòng bà, theo phản xạ đưa tay sờ trán nó. Xác nhận không sốt, bà vẫn nhíu mày, hạ giọng nói: "Đứa nhỏ này nhìn cũng không hoạt bát bằng mấy hôm trước."

Hà Tiêu cũng nhìn ra điều đó.

Nhưng Hà Quất hiếm khi được ra ngoài chơi một chuyến, mà còn chơi vui đến thế, anh không thể để cô vì con mà phải vội vàng quay về.

"Chắc do cháu dành ít thời gian bên con quá, sau này cháu sẽ bù lại, lần sau A Quýt lại đi chơi, sẽ không xảy ra tình trạng này nữa."

Khách tiếp theo tiến lên, Hà Tiêu lại bận rộn cân trái cây, tính tiền. Dì Lâm giúp trông Tiểu Chanh Tử, chưa bao lâu sau bé đã ngủ gục trên vai bà, trên người vẫn bọc áo của Hà Quất, bàn tay nhỏ siết chặt lấy áo cô, như thể chỉ có vậy mới thấy yên tâm hơn một chút.

Mãi đến hơn nửa tiếng sau, đợt khách này mới lần lượt rời đi, quán ăn nhà dì Lâm bên cạnh cũng bắt đầu bận rộn. Hà Tiêu bế Tiểu Chanh Tử đang ngủ say về nhà trước.

Vừa vào cửa, điện thoại rung một cái. Hà Tiêu không vội xem tin nhắn, trước tiên đặt Tiểu Chanh Tử vào trong phòng, đắp chăn nhỏ cho bé, sau đó mới ra ngoài mở khóa màn hình.

Quýt Mèo:[Anh bận không xuể rồi đúng không?]

Đoán chắc cô vừa xem camera cửa hàng, Hà Tiêu gõ nhanh trên màn hình: [Anh lo được, em đừng lo cho nhà cửa, cứ chơi cho vui.]

Ngồi xuống ghế sô pha, Dưa Hấu cũng theo tới, nhảy lên ghế nằm cạnh anh, Hà Tiêu tiện tay chụp một tấm gửi qua.

[Tiểu Chanh Tử rất ngoan, Dưa Hấu cũng nghe lời.]

...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!