Chương 48: Ngoại truyện 6: Yêu nhất

Hơn mười một giờ đêm, Hà Quất rửa mặt xong nằm lên giường, nhắn tin cho Hà Tiêu. Chưa đến ba giây sau, cuộc gọi video đã đến.

Khoảnh khắc kết nối, gương mặt quen thuộc lập tức xuất hiện trong điện thoại. Hà Quất cong môi mỉm cười, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng: "Tiểu Chanh Tử ngủ chưa?"

"Ngủ rồi, Dưa Hấu cũng ngủ rồi, còn ngáy nữa." Hà Tiêu cố ý xoay camera hướng về phía Dưa Hấu đang ngủ trong phòng khách.

Một cục lông xù nằm nghiêng trong ổ, ngủ đến lật trắng mắt, tiếng ngáy không to không nhỏ, Hà Quất ở đầu dây bên kia nghe rất rõ.

Cô khẽ nói: "Ban đêm hơi lạnh, lấy cái chăn nhỏ đắp cho Dưa Hấu đi."

Hà Tiêu đứng dậy, từ tủ nhỏ của Dưa Hấu lấy ra một tấm chăn nhỏ, nhẹ nhàng đắp lên người nó.

Có lẽ vì biết mình đang ở nhà, dù có được đắp chăn cũng không ảnh hưởng gì đến giấc ngủ của Dưa Hấu.

Hà Tiêu tắt đèn, bước vào phòng Tiểu Chanh Tử.

Sau khi kết hôn, Hà Tiêu chuyển đến phòng Hà Quất sống. Căn phòng trước kia của anh được dọn trống để làm phòng trẻ cho Tiểu Chanh Tử. Lúc con bé lên hai, anh nhất quyết đòi cho con ngủ riêng.

Lý do là: trẻ con hai tuổi đã biết nhận thức rồi, lỡ nhìn thấy cảnh không nên thấy thì không ổn.

Hà Quất không tìm được lý do để từ chối, đành đồng ý.

Giường của Tiểu Chanh Tử có lan can bao quanh, đầu giường đặt một chiếc camera, ban đêm Hà Tiêu sẽ dậy kiểm tra tình trạng của con. Những ngày hai người xa nhau, nửa đêm Hà Quất thường mở camera xem con bé thế nào.

Trong phòng trẻ, ánh đèn vàng ấm hắt ra từ gầm giường. Hà Tiêu đứng ngoài lan can, đưa camera hướng về phía Tiểu Chanh Tử.

Trên người con bé là chiếc chăn nhỏ, bên cạnh đặt một chiếc áo ngủ của Hà Quất, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy chiếc áo.

Đó là vì Hà Tiêu không dỗ nổi, đành lên mạng tra cách, nói dùng quần áo của mẹ bọc lấy con, ngửi được mùi quen thuộc sẽ cảm thấy yên tâm hơn. Sau đó anh lại dốc hết sức mới dỗ được bé ngủ.

Mấy ngày liền, Tiểu Chanh Tử đều ôm áo của Hà Quất mà ngủ.

Hà Quất nhìn con gái qua điện thoại, Hà Tiêu lại nhìn chằm chằm vào cô qua màn hình. Ánh mắt cong cong như một đóa tulip màu hồng, dịu dàng xinh đẹp.

Cả hai không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn người mình yêu, còn con gái thì ngủ ngon lành...

Vài phút sau, Hà Tiêu chuyển lại camera, nhẹ nhàng đóng cửa phòng Tiểu Chanh Tử, rón rén trở về phòng ngủ của hai người.

Vén chăn nằm xuống, đèn ngủ nhỏ ở đầu giường chiếu lên gương mặt anh, khiến đường nét vốn sắc sảo của anh càng thêm rõ ràng. Nhưng dưới ánh sáng ấm áp ấy, anh lại trở nên vô cùng dịu dàng, trong đôi mắt ngập tràn tình cảm, nhìn Hà Quất trong điện thoại.

"Hôm nay chơi vui không? Có thấy vui không?"

"Đương nhiên là vui rồi. Em với Chử Tích đi viện bảo tàng, còn xem cả thác nước. Ngày mai định đi thủy cung, nghe nói gần đó còn có triển lãm tranh. Ban đầu không định đi xem đâu, đến rồi mới nghe nói, không biết có vào được xem tranh của mấy bậc thầy không."

Khi cô nói, đôi môi đỏ hồng khẽ động, Hà Tiêu nhìn chằm chằm, đầu lưỡi đẩy lên vòm miệng, nhẹ nhàng vẽ vòng tròn, cảm giác tê dại len lỏi.

Anh chống một tay lên thái dương, thẳng thắn nói: "Rất muốn hôn em... chờ em về, anh nhất định phải ôm em một ngày một đêm không ra khỏi cửa."

Giọng anh bình thản như thể chỉ đang kể lại bữa trưa ăn gì.

Hà Quất bên kia mặt đỏ ửng, lườm anh một cái trách yêu: "Về rồi còn phải dỗ Tiểu Chanh Tử ngủ, anh đừng có làm bậy."

"Dỗ con xong thì dỗ anh, chẳng lẽ có con rồi là không quan tâm đến chồng nữa sao?"

Anh như đang giành tình cảm: "Anh mới là chồng em, sau này Tiểu Chanh Tử cũng sẽ có cuộc sống riêng, chỉ có chúng ta là mãi mãi bên nhau."

Câu này Hà Quất nghe không biết bao nhiêu lần.

Mỗi lần cô thiên vị Tiểu Chanh Tử rõ ràng, Hà Tiêu lại nhảy ra nói rằng hai người mới là bạn đời có thể đi đến cuối cùng, ý tứ chẳng qua là muốn cô thương anh hơn một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!