Chấp nhận lời hứa đi chơi với Chử Tích, Hà Quất đã nói là làm. Hai người bàn bạc trước những nơi muốn đi, còn sớm soạn cả kế hoạch du lịch chi tiết, chuẩn bị trước mười ngày cũng đủ để sắp xếp xong xuôi mọi việc trước ngày khởi hành.
Hà Quất còn bắt đầu giải thích trước với Tiểu Chanh Tử từ vài hôm trước. Dù con bé mới hai tuổi mấy, nhưng Hà Quất và Hà Tiêu gần như chưa từng xem con là một đứa trẻ nhỏ. Mỗi khi có chuyện gì liên quan đến con, họ đều nhẫn nại, nghiêm túc trao đổi.
Chỉ là Tiểu Chanh Tử dường như vẫn chưa hiểu thế nào là "chia tay".
Hà Quất kiên nhẫn giải thích: "Mai mẹ phải đi chơi với dì Chử Tích của con mấy ngày, nên mấy ngày này con sẽ không gặp được mẹ. Mấy ngày này con ở nhà với ba có được không?"
Tiểu Chanh Tử chớp mắt nhìn cô, bộ đồ ngủ lông xù càng làm nổi bật vẻ đáng yêu, nhìn chẳng khác gì một con thú bông nhỏ.
Dưa Hấu đang nằm bên cạnh Tiểu Chanh Tử cũng nhìn chằm chằm Hà Quất.
Hà Quất vội nói thêm: "Còn có Dưa Hấu chơi với con nữa mà."
"Thế mẹ thì sao ạ?"
"Mẹ đi chơi vài ngày nữa sẽ về." Thực ra là nửa tháng, nhưng với một đứa bé hai tuổi, từ "nửa tháng" thật khó hiểu, nên Hà Quất dứt khoát nói là chỉ vài ngày: "Nếu trong mấy ngày đó con nhớ mẹ, cứ bảo ba gọi điện cho mẹ, được không?"
Tiểu Chanh Tử gật đầu ra vẻ hiểu, nhưng khuôn mặt mơ màng lại khiến người ta cảm giác con bé chưa hiểu gì cả.
May mà Hà Quất rất kiên nhẫn, gần như ngày nào cũng nhắc lại chuyện này với Tiểu Chanh tử. Nói không được bằng lời thì dùng hành động để giúp bé dần tiếp nhận việc "chia tay".
Cô dẫn Tiểu Chanh Tử đến cửa hàng trái cây, giao bé cho Hà Tiêu. Lúc mới bắt đầu, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng Hà Quất rời đi là Tiểu Chanh Tử đã khóc đến ngất trời. Nhưng sau này, khi hai mẹ con xa nhau hai tiếng, con bé cũng không còn khóc nữa.
Hà Quất nghĩ, chắc con bé đã quen dần với việc mẹ vắng nhà.
Nhưng đến ngày thật sự chia tay.
Hà Quất và Chử Tích đến sân bay, hai người kéo vali bước xuống xe, không dám ngoảnh lại, sợ nhìn thấy Tiểu Chanh Tử đang khóc.
Rõ ràng đã tập dượt với Tiểu Chanh Tử bao nhiêu lần, Hà Quất hết lần này đến lần khác muốn con bé quen với chuyện tạm xa mẹ, ít nhất đừng khóc quá dữ khiến cô mềm lòng mà hủy luôn chuyến đi.
Vậy mà đến giây phút này, người không nỡ lại chính là cô.
Chân như đeo đá, mỗi bước đi đều nặng nề, đến vành mắt cũng hơi đỏ.
Chử Tích nhận ra sự khác thường, nhẹ giọng nói: "Nếu cậu không nỡ thì đừng đi cũng được. Tớ đi một mình cũng không sao. Tự nhiên tớ thấy giống như mình đang chia rẽ gia đình người khác ấy..."
Hà Quất bị câu nói đó chọc cười: "Cái gì mà chia rẽ gia đình, là mình hẹn nhau đi chơi mà."
Cô hơi nghiêng đầu như thể đang nhìn Chử Tích, nhưng khóe mắt vẫn len lén nhìn về phía sau. Chỉ là đã đi xa rồi nên không nhìn rõ Tiểu Chanh Tử và Hà Tiêu đâu nữa.
Cô đành thôi nhìn, bình thản nói: "Lâu lắm rồi tớ chưa ra ngoài chơi, nhân dịp này đi thư giãn cũng tốt."
Chử Tích nghe vậy mới yên tâm, nhưng vẫn quay đầu lại nhìn.
Sợ lúc Hà Quất xuống xe Tiểu Chanh Tử sẽ khóc ảnh hưởng các xe khác, nên họ không dám lái thẳng đến cổng sân bay, chỉ dừng ở khoảng cách gần đó.
Hà Tiêu bế Tiểu Chanh Tử đứng cạnh xe, nhìn theo bóng lưng hai người đang bước vào sân bay. Tiểu Chanh Tử mắt đỏ hoe, môi mím chặt, nước mắt lưng tròng nhưng cố không để rơi xuống.
Hà Tiêu cúi đầu nhìn bé, nhẹ nhàng dỗ dành: "Mẹ chỉ đi chơi thôi. Ở ngoài mẹ sẽ rất vui, mà Tiểu Chanh Tử cũng muốn mẹ vui chứ, đúng không?"
Tiểu Chanh Tử nghẹn ngào "vâng" một tiếng, nhưng khi thấy bóng mẹ và dì Chử Tích càng lúc càng xa, con bé không nhịn được nữa, gục đầu vào vai Hà Tiêu khóc òa, không kìm nổi mà òa lên nức nở.
Nghe tiếng con khóc, Hà Quất và Chử Tích cũng quay đầu lại.
Chử Tích hỏi lại lần nữa: "Giờ phải làm sao? Hay là... cậu đừng đi nữa?"
Nhưng chỉ còn một bước nữa là vào đến cửa sân bay, Hà Quất cũng không muốn quay lại. Cô không nỡ nhìn Tiểu Chanh Tử khóc, nhưng cũng không muốn từ bỏ chuyến đi đã hứa với Chử Tích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!