Chương 45: Ngoại truyện 3: Đăng ký kết hôn

Ngày hôm sau trời nắng. Thứ Ba, tiệm không bận, hai người đi làm thủ tục ở cục dân chính vào buổi sáng.

Trong thị trấn nhỏ, số người đến đăng ký kết hôn vốn đã ít, hơn nữa hôm nay cũng không phải ngày đặc biệt gì. Đến nơi thậm chí còn chẳng phải xếp hàng. Làm theo quy trình, trước sau chưa đến mười phút hai người đã đóng dấu xong, cầm giấy chứng nhận kết hôn từ cục dân chính bước ra.

Vừa ra khỏi cửa, Hà Tiêu liền nâng niu nhìn chằm chằm hai cuốn sổ đỏ trong tay.

Đêm qua anh vui đến mức cả đêm không ngủ nổi, vẫn không dám tin Hà Quất thật sự đồng ý kết hôn với mình, mà còn đồng ý một cách đột ngột đến vậy.

Anh cứ nghĩ cô sẽ còn phải suy nghĩ thật lâu.

Giờ phút cầm hai cuốn sổ trong tay, Hà Tiêu vẫn cảm thấy không thật.

Như đang mơ vậy.

Hà Quất đứng bên cạnh anh, đeo khẩu trang, nhìn anh ngẩn ngơ cười khúc khích.

Cô nghĩ, lãnh chứng thôi mà, có đáng để vui đến vậy không?

Hà Tiêu cười, nhét hai cuốn sổ đỏ vào túi áo. Khi nhìn lại cô, mới sực nhớ ra cô vẫn còn bệnh, liền nhanh tay ôm lấy vai cô: "Trời lạnh đấy, mau về thôi."

Hà Quất gần như bị anh ôm chặt kéo đi về phía trước.

Vừa đi Hà Tiêu vừa nói: "Thật ra anh định đợi em khỏe hẳn rồi mới đi làm thủ tục, chậm vài ngày cũng không sao. Nhưng lại sợ em đổi ý nên nghĩ chi bằng làm sớm cho yên tâm."

"Giờ thì tốt rồi, giấy chứng nhận kết hôn đã cầm trong tay, anh yên tâm rồi."

"Em đã đồng ý đi lãnh chứng thì sẽ không đổi ý đâu."

"Nhưng mà anh vẫn sợ lỡ như em đổi ý."

Anh cúi đầu kích động hôn mạnh lên má cô một cái:

"Nhưng giờ thì có rồi, anh không sợ nữa. A Quýt, từ nay em không thể bỏ anh được nữa rồi. Em phải chịu trách nhiệm với anh, anh cũng sẽ chịu trách nhiệm với em."

"Chúng ta sống thật tốt với nhau, cố gắng trong vòng một năm mua nhà mới, dọn sang ở căn có sưởi sàn."

Nhắc đến chuyện nhà cửa, Hà Quất lại có suy nghĩ khác. Nhưng trong lúc nói, hai người đã đi đến bên xe, cửa ghế phụ mở ra, cô nhấc chân bước lên, ngồi yên rồi, Hà Tiêu mới khép cửa lại, vòng qua bên lái ngồi xuống.

Đợi anh ngồi ổn định, Hà Quất mới mở miệng: "A Tiêu, em không muốn chuyển sang nhà có sưởi sàn đâu."

Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện về nhà cửa với Hà Tiêu, cũng là một quyết định đã suy nghĩ kỹ càng: "Em vẫn thích ở nhà cũ hơn, hàng xóm xung quanh đều quen, đồ ăn gần đây cũng quen thuộc, lại gần tiệm của mình."

"Mùa đông tuy lạnh một chút, nhưng thật ra cũng không sao, em chịu được."

"Ít nhất hiện tại em chưa muốn chuyển đi, sau này nếu muốn rồi hẵng tính."

Huống chi bây giờ cô đã có Hà Tiêu.

Ít nhất mùa đông năm ngoái, cô gần như không cảm thấy lạnh chút nào.

Quạt sưởi, miếng dán ấm, điều hòa, túi chườm nóng... tất cả đều do Hà Tiêu chuẩn bị sẵn cho cô.

Dù anh có ở nhà hay không, cô cũng chưa bao giờ thấy lạnh.

Quan trọng hơn là nếu thật sự dọn đi, thì căn nhà cũ này phần lớn sẽ phải bán, mà cô lại không nỡ.

Còn nếu không bán, để trống thì lại thấy phí, thế là sẽ nghĩ đến chuyện cho thuê. Nhưng nghĩ đến đó cô lại do dự, sợ người thuê không biết quý trọng, làm hỏng nhà, bày bừa đồ đạc, cô sẽ xót lắm.

Đây là căn nhà mà ba mẹ để lại, cô thật sự không nỡ buông tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!