"Anh nói chuyện thì cẩn thận một chút cho tôi!" Giọng cảnh cáo của Hà Tiêu lạnh băng.
Ánh mắt sắc như dao quét từ trên xuống dưới người Dụ Hành, trong mắt toàn là chán ghét. Văn chương trong bức thư tình thì được đấy, đáng tiếc cái miệng lại không biết nói. Mà vừa mở miệng ra thì không khác gì bồn cầu, nói ra toàn là thứ thối hoắc.
Nhưng cho dù có ghét cay ghét đắng cái kiểu người miệng lúc nào cũng treo chữ "loạn luân", Hà Tiêu vẫn cố nhẫn nhịn mà giải thích: "Tôi với A Quýt từng là chị em của một gia đình tái hôn. Nhưng ba mẹ sớm đã ly hôn, bọn tôi cũng không có quan hệ huyết thống. Từ góc độ pháp luật lẫn huyết thống mà nói, bọn tôi đã không còn là chị em nữa. Có gì mà không thể ở bên nhau?"
Hà Quất đứng bên cạnh không nói gì, chỉ nắm chặt dây dắt chó, cúi đầu nhìn Dưa Hấu ngoan ngoãn ngồi dưới đất.
Không thể phủ nhận rằng khi nghe thấy hai chữ "loạn luân", cổ họng cô vẫn nghẹn lại, tim cũng chùng xuống một nhịp.
Bàn tay buông thõng bên người bị người ta nắm lấy, ấm áp và mạnh mẽ. Hà Quất vốn đang cúi đầu, giờ dọc theo bàn tay đan chặt ấy ngước mắt nhìn lên, cho đến khi ánh mắt chạm đến khuôn mặt Hà Tiêu, thì cũng đúng lúc anh đang nhìn cô.
Gió lạnh thổi tới, Hà Quất khép chặt áo khoác, không muốn dây dưa thêm với Dụ Hành, nhẹ giọng nói: "Lạnh quá, về thôi."
Hà Tiêu khẽ "ừ" một tiếng, buông tay cô ra, nâng tay ôm cô vào lòng: "Sau này trời kiểu này thì đừng ra ngoài nữa. Trời lạnh, mấy chuyện như ra đón chó hay lấy hàng, để anh làm được rồi."
Vừa ngẩng đầu liền trông thấy Dụ Hành đối diện.
Lông mày Dụ Hành nhíu chặt, giống như vẫn chưa thoát khỏi cú sốc khi biết hai người này ở bên nhau. Điện thoại vẫn còn cầm trong tay, chỉ là màn hình đã tắt.
Giọng Hà Tiêu nói với Hà Quất thì dịu dàng, nhưng khi quay sang nói với Dụ Hành thì lại lạnh như băng: "Đỡ phải lại gặp phải mấy người ăn nói linh tinh kiểu này!"
Nói xong cúi đầu nhìn Dưa Hấu đang ngồi dưới đất: "Đi thôi, Dưa Hấu, về tiệm."
Dưa Hấu như nghe hiểu được, cái mông nhỏ đang ngồi bỗng bật dậy, bốn cái chân ngắn chạy tít về phía cửa hàng hoa quả.
Hà Quất dắt dây, bị Hà Tiêu ôm trong lòng, hai người gần như bị chó dắt đi.
Gió lạnh thổi qua, Dụ Hành mới như sực tỉnh.
Mãi đến lúc này anh ta mới hoàn hồn lại, nhỏ giọng lầm bầm: "Không có quan hệ huyết thống, ba mẹ cũng ly hôn rồi... Nhưng dù sao trước đây cũng là chị em, tình huống thế này sao có thể ở bên nhau được chứ?"
Nhìn hai người họ càng lúc càng đi xa, anh ta cũng đành không cam lòng mà cất điện thoại. Đáng tiếc thật, một cô gái tốt thế này lại ở bên em trai của mình rồi!
...
Năm nay mùa thu đặc biệt lạnh. Hà Quất dặn người ta phải chú ý giữ ấm, đừng để cảm, nhưng bản thân lại không chống nổi cú cảm cúm chuyển mùa. Chỉ vì ra ngoài đón chó, bị gió thổi trúng, mà đêm đó đã liên tục hắt hơi, sốt lên tới ba mươi tám độ năm.
May mà lúc phát hiện đang sốt thì mới chỉ hơn chín giờ tối, phòng khám gần nhà còn mở cửa, Hà Tiêu liền đi lấy thuốc cho cô.
Lúc về còn cố bắt Hà Quất uống thuốc xong mới yên tâm.
Vừa bóc hạt dẻ, anh vừa nói: "Năm nay đổi mùa gió to, dạo này người quanh đây cũng đang cảm hết cả đám. Đã bảo em đừng ra ngoài, em cứ không nghe lời. A Quýt, bao giờ em mới chịu ngoan một chút?"
Giọng điệu này đúng kiểu bất đắc dĩ.
Tâm trạng u ám cả buổi chiều của Hà Quất bị câu nói ấy xua tan sạch sẽ, chỉ cảm thấy buồn cười: "Hà Tiêu, đừng quên người làm chị là em đấy. Cái giọng điệu này của anh, không biết còn tưởng anh mới là anh trai cơ."
Chưa dứt lời, hạt dẻ nguyên vẹn đã được đưa đến trước mặt cô.
Cô giơ tay nhận lấy bỏ vào miệng. Vị bùi ngậy pha chút ngọt dịu đè xuống vị đắng của thuốc.
Vừa nhai chậm rãi, cô vừa ngước nhìn Hà Tiêu ngồi đối diện bên bàn. Nhìn thấy giữa chân mày anh vẫn chưa giãn ra, cô biết tâm trạng anh không tốt.
Cả buổi chiều gần như chẳng thấy anh cười lần nào.
Lại một hạt dẻ nguyên vẹn được đưa tới.
Hà Quất nghiêng người, vừa định lấy đi hạt dẻ trong lòng bàn tay anh, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào, cô lại dùng tay kia nắm lấy ngón trỏ của anh rồi siết chặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!