Yêu nhau một năm rưỡi, giữa Hà Tiêu và Hà Quất chưa từng xảy ra cãi vã, dù có bất đồng ý kiến thì cũng luôn lấy ý của Hà Quất làm chính.
Việc kinh doanh tiệm trái cây vẫn đều đều như trước. Mùa ế thì buôn bán không tốt, mùa cao điểm thì lại có thể kiếm được kha khá.
Những ngày tháng bình dị cứ trôi qua như mặt hồ không gợn sóng.
Nhưng Hà Quất lại thích sự bình lặng này.
Cuối thu buôn bán không được tốt lắm, thời tiết cũng bắt đầu trở lạnh. Hà Tiêu không cho cô ra tiệm giúp. Cô thường ở nhà đọc sách, xem tivi, thỉnh thoảng ra ngoài thì cũng chỉ đi dạo phố cùng Chử Tích.
Buổi chiều hôm đó, trong căn nhà cũ quen thuộc, Hà Quất quấn mình trong áo choàng len, ngồi xếp bằng trên sofa đọc sách. Trong phòng mở sẵn quạt sưởi, khiến cả phòng khách ấm áp hẳn lên.
Đang chăm chú đọc thì điện thoại đặt trên bàn rung lên một cái. Cô ngẩng đầu nhìn lên.
[Tiệm thú cưng Tình Tình]: Dưa Hấu tắm xong rồi nhé, có thể đến đón rồi~
Một năm trước, Hà Tiêu đã thường để cô nghỉ ngơi ở nhà. Nhưng sợ cô buồn chán, hai người cùng nuôi một bé Bichon, đặt tên là: Hà Dưa Hấu.
Hà Quất tiện tay nhắn lại một câu "Tôi đến ngay", rồi kẹp đánh dấu vào sách, đứng dậy tắt quạt sưởi, trở vào phòng thay đồ, rồi ra ngoài đón Dưa Hấu.
Từ khu dân cư đến tiệm thú cưng chỉ mất hơn mười phút đi bộ. Trên đường đi, cô gặp dì Triệu đang đẩy xe đưa bé Nhất Nhất gần hai tuổi ra ngoài chơi. Đã gặp thì tất nhiên phải chào hỏi vài câu.
"Dì Quýt ơi, Dưa Hấu đâu rồi ạ?" Nhất Nhất còn nói hơi ngọng ngọng.
"Dưa Hấu đi tắm cắt lông rồi, dì đi đón nó đây." Hà Quất đưa tay khẽ vuốt má bé, ánh mắt tràn đầy yêu thương: "Nhất Nhất sắp đi mẫu giáo rồi hả?"
"Phải đến nghỉ hè năm sau mới hai tuổi rưỡi, chắc còn chưa đi được đâu. Tôn Trinh nói là định cho nó đi trễ một chút." Dì Triệu cảm thán: "Thời gian trôi nhanh thật đấy, chớp mắt cái là đến tuổi đi học rồi. Mà một khi đi học thì ngày tháng lại càng trôi vèo vèo."
Nói thì nói vậy, dì Triệu cũng không quên giục sinh con: "Hai đứa cũng tranh thủ sinh một đứa đi, đến lúc đó để dì giúp hai đứa trông."
Câu này dì nói không chỉ một lần.
Hà Quất vẫn trả lời như mọi khi: "Không vội đâu dì, tụi cháu tính hai năm nữa mới sinh. Đợi nhà Lý Tham sinh bé thứ hai xong rồi tụi cháu mới tính tiếp."
"Dì thấy hai đứa nó chắc cũng chẳng đẻ đứa thứ hai đâu." Dì Triệu cúi đầu nhìn Nhất Nhất: "Giờ ai cũng nói nuôi con tốn tiền, không ai muốn sinh thêm nữa. Nhưng thật ra thì có một đứa cũng đủ rồi."
Rồi lại ngẩng đầu nhìn Hà Quất, cười nói: "Sau này hai đứa có con, để hai đứa nhỏ chơi với nhau, lớn lên cùng nhau, chẳng khác gì người một nhà."
Thật ra Hà Quất cũng nghĩ vậy.
Để con của họ chơi với Nhất Nhất từ nhỏ, coi như có thêm bạn.
Chỉ là cô và Hà Tiêu vẫn chưa kết hôn, chuyện con cái lại càng chưa vội.
"Dạ được ạ, chỉ là tụi cháu chắc còn chờ thêm một thời gian nữa. Đến lúc đó Nhất Nhất có thể chơi với con tụi cháu rồi." Cô không nhịn được lại nhéo nhéo má mũm mĩm của bé: "Lúc đó Nhất Nhất sẽ thành anh trai rồi, đúng không nè?"
"Nhất Nhất muốn có em gái cơ." Cậu bé rất nghiêm túc nói.
Chuyện này thì Hà Quất không dám hứa.
Con trai hay con gái đâu phải cô quyết định được.
Một cơn gió lạnh rít qua tai như lưỡi dao lướt qua má, rát rát.
Hà Quất vội kéo mũ áo khoác lên đầu Nhất Nhất, kéo khóa áo đến tận cổ cho cậu bé, rồi mới siết chặt áo khoác của mình lại: "Dì Triệu, nổi gió rồi, dì mau đưa Nhất Nhất về đi, kẻo cảm lạnh đó. Giao mùa là dễ cảm lắm đấy."
"Ừ, cháu cũng mau về đi. Trời lạnh nhớ giữ gìn sức khỏe."
Dì vừa nói vừa đậy tấm chắn gió của xe nôi lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!