Việc anh Thao và chị Mạn đi ăn với cậu họ, Hà Tiêu đã nói với Hà Quất, nhưng Hà Quất không muốn đi. Cô nói là không quen biết, sau này cũng không định qua lại nhiều, đi rồi cũng chỉ chán ngắt thôi, cuối cùng Hà Tiêu đành chỉ dẫn hai người kia đi.
Con gái hai người kia thì không đủ điểm vào Nhất Trung Kỳ Viên, nhưng cũng coi như tạm được, cậu họ cũng đồng ý giúp chuyện đó.
Ra khỏi nhà hàng, ba người nhìn theo xe cậu họ rời đi rồi mới chậm rãi quay về.
Trên đường đi, anh Thao vừa đi vừa nói: "Trước đây sao cậu chưa từng nói là có ông cậu như vậy?"
"Bao nhiêu năm rồi không liên lạc, nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì." Lần này nếu không phải vì muốn giúp chị Mạn với anh Thao một tay, thì anh cũng chẳng nghĩ tới chuyện liên hệ.
Hà Tiêu hơi nghiêng đầu liếc nhìn chị Mạn, nói thẳng: "Chi Mạn, tôi với A Quýt ở bên nhau rồi."
"Hả? Thật á?"
"Thật, nhưng mà..."
Chưa kịp nói xong, xe đi ngang qua bóp còi inh ỏi, tiếng chói tai át hẳn lời Hà Tiêu. Đợi xe đi qua rồi, ba người mới nhanh chân băng qua đường. Tiếng còi vừa dứt, Hà Tiêu đang định nói tiếp thì đã thấy chị Mạn mặt mày rạng rỡ, còn phảng phất vẻ đắc ý.
Chị ấy siết nắm tay, thấp giọng hô lên một tiếng: "Yes! Cuối cùng cũng ghép đôi thành công!"
Hà Tiêu vội vàng giải thích: "Không phải, tôi với A Quýt là..."
Anh Thao liếc mắt ra hiệu, như bảo anh đừng nói nữa, thế là Hà Tiêu im bặt.
Anh Thao đột nhiên hỏi chị Mạn: "Hai đứa nhỏ có phải nhờ em mua đồ dùng học tập không, em mua chưa?"
"Chao ôi! Suýt nữa quên béng mất!" Chị Mạn đảo mắt nhìn quanh, vừa hay thấy cách đó mấy bước có tiệm văn phòng phẩm, liền đeo túi đi nhanh tới, còn quay đầu nói vọng lại: "Hai người cứ đi trước đi, tôi vô mua ít đồ cho hai đứa nhỏ rồi về sau."
Anh Thao ừ một tiếng, cùng Hà Tiêu tiếp tục đi.
Đi được một phút, anh Thao quay đầu nhìn về phía tiệm văn phòng phẩm, chắc chắn chị Mạn vẫn chưa ra, anh ấy mới hạ giọng hỏi: "Cậu với Quýt có phải đã ở bên nhau từ mấy hôm trước rồi không?"
"Đúng vậy. Hôm đó tới tiệm anh cắt tóc, thật ra là để thăm dò thử phản ứng của hai người về chuyện này, kết quả là đúng lúc chị Mạn cũng có mặt, tôi mới nghĩ ra cái cách đó."
Ít nhất nhờ có màn "ghép đôi" lần này của chị Mạn, chuyện giữa anh và Hà Quất xem như đã công khai quang minh chính đại.
Dù sao với cái tính "loa phát thanh" của chị Mạn, chuyện này sẽ nhanh chóng lan ra ngoài, thậm chí còn được kể thành do chị ấy làm mối thành công.
Giữa bọn họ mà để người ta nghĩ là do có người làm mai mới thành đôi, khi đồn ra ngoài thì lời bàn tán sẽ ít hơn.
"Thật ra là muốn mượn miệng chị Mạn truyền ra chuyện này, tiện thể để người khác nghĩ là nhờ chị ấy ghép đôi." Hà Tiêu nói thẳng.
"Chuyện nhỏ thôi mà, không cần giải thích với cô ấy đâu."
Tính tình bà xã mình thế nào, anh ấy biết rõ.
Anh Thao quả quyết nói: "Cổ mà biết cũng không giận đâu, nhưng cái miệng đó không biết sẽ biến tấu câu chuyện thành cái dạng gì, nên tốt nhất là khỏi giải thích. Mình là hàng xóm láng giềng, có chuyện thì giúp nhau một tay, cứ làm bạn mà sống, vậy là tốt rồi."
Nghe anh Thao nói vậy, Hà Tiêu cũng đành từ bỏ ý định nói thật......
Mọi chuyện đúng như Hà Tiêu dự đoán, chưa đến nửa tháng sau, cả ba con phố quanh tiệm trái cây đều biết anh với Hà Quất đang quen nhau.
Có người nói là hai người tự âm thầm qua lại, cũng có người bảo là do chị Mạn làm mai, cuối cùng thì câu chuyện thứ hai hoàn toàn lấn át câu đầu.
Chị Mạn cực kỳ tự hào đi đâu cũng kể là mình làm mai cho Hà Tiêu với Hà Quất, lại còn hết lời khen hai người đẹp đôi.
Gần một tháng sau, tiệm trái cây mở cửa kinh doanh lại, toàn bộ trái cây đều giảm giá 20%, mà Hà Tiêu và Hà Quất còn nhập thêm một xe sầu riêng lớn, cả một xe đầy ắp sầu riêng cũng bán giảm giá 20%. Trong cái thị trấn nhỏ này, những ai mê sầu riêng hầu như đều kéo đến xếp hàng mua.
Từ cửa tiệm trái cây kéo dài đến tận tiệm cắt tóc của anh Thao, dài hơn chục mét, ai cũng xách sầu riêng đã chọn xong, xếp hàng chờ tính tiền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!